Tưởng Nhiên bình tĩnh nhìn La Đặc, chợt mỉm cười: "Đừng căng thẳng, tôi có nói là sẽ ra điều kiện hay sao?"
La Đặc tựa người vào ghế, gương mặt đỏ bừng. Sau khi bị Tưởng Nhiên ra oai phủ đầu, La Đặc không tin anh đã nắm được đằng chuôi mà còn bỏ qua cho mình.
"Ý tôi là, anh có điều kiện gì thì cứ nói, đừng vòng vo."
Chỉ có La Đặc mới biết, người đàn ông luôn mỉm cười khi nói chuyện này thật ra là khẩu Phật tâm xà, giỏi nhất là giấu dao sau lưng.
Nhóm đồng nghiệp nữ bên ngoài chỉ quan tâm đến bề ngoài của anh, thường xuyên tán dương sau lưng anh: "Jason tốt tính quá, không tỏ vẻ bề trên chút nào.", "Đời này không được ngủ cùng Jason thì dây dưa ở Hối Tư Lực làm gì chứ?", "Hôm nay sếp lớn mời cà phê, ngon hơn hẳn mấy ly mình thường đặt."
Nhưng không hề thấy anh chém giết không nương tay, La Đặc lại thấy rất rõ ràng, phong cách trong cương có nhu của Tưởng Nhiên lừa gạt được rất nhiều người.
Tưởng Nhiên áp năm ngón tay lên bàn, ánh mắt lơ đãng nhìn về nơi khác: "Tạm thời tôi thật sự chưa nghĩ ra điều kiện gì."
"Anh!" La Đặc kích động đứng lên, ánh mắt giận dữ, "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"
Tưởng Nhiên khẽ cong môi: "Tôi ghét nhất là cãi nhau trong văn phòng, đời thực đâu phải là phim, đừng kích động như vậy."
La Đặc: "…"
Anh giúp La Đặc nhặt cây bút trên sàn, sau đó đặt bên tay anh ta: "Tôi chỉ muốn anh làm việc chăm chỉ cho Hối Tư Lực, đừng nảy sinh ý định khác."
Thái độ "cợt nhả" này chọc giận La Đặc, anh ta trừng mắt: "Anh đùa với tôi à?"
"Tin hay không thì tùy." Tưởng Nhiên chậm rãi nói, "Nhưng tôi chưa từng đấu đá vớ vẩn trong văn phòng, chủ yếu là sẽ làm ảnh hưởng đến hiệu suất và lợi nhuận. Anh tự nghĩ mà xem, có đúng như vậy không?"
La Đặc lại ngồi ngay ngắn trên ghế, hoài nghi nhìn Tưởng Nhiên.
Từ tận thâm tâm, anh ta vẫn không tin người này.
Sau đó lại nghe thấy giọng nói bình tĩnh và rõ ràng của Tưởng Nhiên: "Việc cải tổ sản phẩm của công ty đòi hỏi các bộ phận phối hợp toàn diện, tôi cũng cần thành tích thực để bảo vệ vị trí của mình. Anh có thể nói tôi chỉ biết nghĩ cho bản thân. Cả bộ phận kinh doanh, tôi không tin vào năng lực của ai ngoài anh. Cho nên ít nhất trong vòng hai năm tới, anh giúp tôi mở rộng thị trường, tôi cho anh sự hậu thuẫn vững chắc, sau này anh muốn đi hay ở, hoặc là muốn kéo tôi xuống thì tính sau."
Những lời này vừa nghiêm túc vừa thuyết phục, đó mới chính là Tưởng Nhiên.
Cuộc trò chuyện này đi đến điểm mấu chốt, ở nơi làm việc không có bạn bè, lợi nhuận có thể khiến người ta máu chảy đầu rơi, cũng có thể trói buộc kẻ thù không đội trời chung vào cùng một chỗ. La Đặc vừa được Tưởng Nhiên tâng bốc, mặc dù không tin lắm, nhưng cũng hơi xiêu lòng.
Dù sao thì lần này Tưởng Nhiên cũng có thể dễ dàng chơi La Đặc một cú, nhưng anh không làm vậy.
Lát sau, anh ta lạnh lùng nói: "Để tôi suy nghĩ."
Tưởng Nhiên mỉm cười: "Được rồi."
Hai người họ cùng bước ra ngoài, gương mặt của ai cũng dễ chịu, đúng là chuyện chưa từng thấy ở Hối Tư Lực. Nhất là La Đặc, ngày nào cũng gay gắt như gà chọi, chỉ ước gì mình có thể nghênh ngang bước đi, xem thường tất cả mọi người trong công ty.
Sau khi vào thang máy, Tưởng Nhiên tốt bụng hỏi: "Buổi tối đi uống rượu không?"
La Đặc nặn ra một nụ cười: "Sao, vừa kết hôn mà lại không về nhà à?"
Tưởng Nhiên hờ hững nói: "Đây có phải là lần đầu tiên tôi đắc tội với bà xã vì công việc đâu."
Sắc mặt của La Đặc dịu lại: "Đúng rồi, lần trước anh đang nghỉ kết hôn mà còn đi Thâm Quyến trấn an khách hàng giúp tôi, cảm ơn."
"Chuyện nhỏ thôi mà."
…
Sau khi hai người họ rời đi, cả văn phòng bùng nổ, Jason và Tab vừa rời đi cùng nhau à? Chuyện gì thế này? Không phải vị lãnh đạo cấp cao kia sắp rời đi sao?
Mấy ngày tiếp theo, Tưởng Nhiên án binh bất động, La Đặc cũng không tin vào Tưởng Nhiên chỉ vì một bữa ăn, trong lòng vẫn còn khúc mắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!