Tưởng Nhiên ôm cô vào lòng, sau lưng là bồn rửa mặt vẫn còn ch** n**c, xương cụt của Lâm Kình áp vào đó, không thoải mái lắm.
Anh tắt nước, chống tay lên bồn rửa mặt, cúi người nhìn cô: "Anh sống đến tuổi này rồi, em nói anh có bí mật gì?"
Lâm Kình ngả người ra sau, dùng sức lực để chống đỡ, thân thể của cô giống như một cành hướng dương bị lật ngược lại, cành hoa sắp gãy.
Cô mỉm cười ngọt ngào: "Em nói đến chuyện cơ bản nhất đấy."
Ánh mắt của anh trầm xuống, tựa như đang hồi tưởng, hoặc có lẽ là đang nghĩ tại sao cô lại hỏi một câu kỳ lạ như vậy.
Lâm Kình nghe anh kiên định nói: "Không có."
Thật ra đáp án đã không còn quan trọng, nói dối là một chuyện rất dễ dàng, thậm chí còn không cần phải trả giá. Dù sao nhân loại cũng đã sáng tạo ra cụm từ "lời nói dối vô hại" để làm đẹp cho hành vi này.
Dựa trên ánh mắt ngạc nhiên của anh, trong lòng Lâm Kình đã chắc chắn đến tám mươi phần trăm chuyện cô hoài nghi sâu sắc là thật.
Sự thật đã để lại manh mối từ lâu, câu hỏi đùa giỡn của cô khi đi xem mắt làm anh tái mặt, còn có cuộc trò chuyện khó hiểu giữa anh và Tưởng Thành Hoa trong phòng nghỉ vào ngày cưới.
Tự dưng Lâm Kình có cảm giác mình đang làm khó bản thân. Đã là như vậy thì còn hỏi thêm làm gì? Sao lại phải hỏi cho ra sự thật? Để thay đổi quá khứ hay là ly hôn?
Từ xưa đến nay, không có người phụ nữ nào thoát khỏi chuyện tình của bạn đời và người yêu cũ.
Cánh tay của cô vẫn ôm cổ của Tưởng Nhiên, cô thở hồng hộc: "Đừng ép em nữa, sắp ngã rồi."
Cánh tay của Tưởng Nhiên vẫn vòng qua lưng cô, đỡ eo cô, kéo cô đến gần anh: "Là em cứ lùi ra sau đấy, coi chừng đau lưng."
Lâm Kình liếc anh: "Đều tại anh hết."
Tưởng Nhiên tựa trán vào trán cô: "Rốt cuộc em muốn nói gì?"
Lâm Kình: "Không muốn nói gì cả, chỉ muốn lừa anh thôi."
Cô đẩy bàn tay của Tưởng Nhiên trên eo mình, sau đó cúi người, luồn ra khỏi vòng tay anh, rõ ràng cảm giác được anh ở ngay sau lưng cô, bờ vai nhanh chóng thả lỏng.Đêm nay cũng không khác những đêm trước, thậm chí cô cũng không để nỗi phiền muộn này trong lòng.
Nhưng khi Tưởng Nhiên nằm xuống ôm cô, Lâm Kình cố tình né tránh anh, nói trong chăn nóng nực, anh ôm vào sẽ làm cô đổ mồ hôi.
Tưởng Nhiên không chống đối.
Nhưng buổi sáng thức dậy, không hiểu sao hai người lại ôm nhau, rất thân mật, một chân của cô còn gác lên người anh, một tay anh ôm lấy chân cô, hai người họ gần gũi như sinh đôi liền thân.
Váy của cô bị cuốn lên, đúng là chiếc váy vô dụng, q**n l*t cotton màu trắng bao bọc b* m*ng nhẵn mịn của cô.
Lâm Kình đang trong thời gian nghỉ phép, cô ngủ như chưa từng được ngủ, ít khi để ý đến công việc, đến giờ ăn, cô được Tưởng Nhiên bế ra phòng ăn như một cỗ máy vô hồn.
Đồng nghiệp nhắn tin WeChat hỏi cô nghỉ ngơi có tốt không, hoặc là được nghỉ phép ba ngày có vui không. Còn có người nói cô tranh thủ ba ngày này tạo em bé, vì chơi trên giường bệnh rất k*ch th*ch.
Lâm Kình vừa đọc tin nhắn vừa cười đến mỏi miệng, đến lúc tưởng tượng bản thân mình trong vị trí của đồng nghiệp thì lại đỏ mặt, mấy cô gái này nghĩ cái gì trong đầu không biết?
Chỉ có chị Triệu là bình thường hơn một chút, chị ấy hỏi cô có chán ghét công việc vì chuyện này hay không.
Lâm Kình: [Không có chuyện này thì thỉnh thoảng em cũng chán ghét chuyện đi làm như đi viếng mộ vậy.]
Chị Triệu: [Tội nghiệp quá, ôm một cái. Chị khuyên em, nếu em có suy nghĩ gì thì cũng cố gắng thêm một chút, sắp đến cuối năm rồi, thưởng cuối năm cũng không ít đâu, mặc dù có khi số tiền đó chỉ bằng tiền ông xã em chi để khui rượu ở nhà hàng.]
Lâm Kình: [Chị nói đúng!]
Cô mở tivi lên xem chương trình tạp kỹ nhàm chán, Tưởng Nhiên ngồi ở đầu kia của sofa, đặt laptop trên đùi, ngón tay chạm vào bàn di chuột.
Lâm Kình: "Anh phải làm việc thì vào phòng làm việc đi, ngoài đây ồn ào lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!