Lâm Kình vào thang máy, đúng lúc gặp bà cụ Nhâm trên tầng chín vừa bước ra, bà ấy ôm một con chó poodle nhỏ trong tay.
Cô hỏi: "Bà nuôi chó sao?"
Bà cụ Nhâm nói: "Chó của con gái tôi sinh con, tôi mang một con về sống cùng."
Poodle nhỏ ở trong lòng của bà cụ, đôi mắt to bằng hạt đậu sợ hãi nhìn quanh.
Lâm Kình nhắc nhở: "Bà nhớ dùng dây dắt chó, trong chung cư có rất nhiều chó lớn."
Bà cụ gấp gáp dắt chó đi dạo, vội vàng nói: "Biết rồi."
Lâm Kình cảm thấy hơi bất lực, nghĩ người già luôn cố chấp và xem thường ý kiến của người khác.
Cô về đến nhà, căn nhà tối đen như mực, cô mở cửa, đèn cảm ứng trong hành lang lần lượt sáng lên đến cửa phòng ngủ, tầm nhìn cũng trở nên rõ ràng hơn.
Căn nhà rộng lớn hoàn toàn không có hơi người, Lâm Kình không muốn ở trong một căn nhà như vậy, đêm nay nên ngủ ở nhà ba mẹ, buổi sáng lại đến đây đi làm.
Nhưng chuyện này lại mâu thuẫn với cuộc sống một mình mà cô hằng mong ước. Nói cho cùng, cô đã quen với cảnh Tưởng Nhiên luôn có mặt mỗi khi cô về nhà trễ, hoặc là ngồi ngoài phòng khách bật tivi trong lúc làm việc của mình, hoặc là ngồi trong phòng làm việc, nghe tiếng Lâm Kình mở cửa thì lại đi ra trêu chọc cô.
Chuyện gì thế này.
Lòng người thật sự thay đổi theo thời gian, bây giờ cô giống như một con thiêu thân yếu ớt bị thu hút bởi ánh sáng, mong đợi Tưởng Nhiên trở về bên cạnh cô.
Công việc thì tự mình cố gắng là được, nhưng cuộc sống thì phải có người bầu bạn mới là tốt nhất.
Đầu tiên cô vào nhà bếp uống một ly nước lớn, sau đó quay về phòng ngủ, đi tắm, lấy iPad ra, ngồi trên giường, vừa bật lên, điện thoại trên tủ đầu giường lại bắt đầu rung.
Tưởng Nhiên: [Về nhà chưa?]
Lâm Kình: [Về lâu rồi.]
Cô nhìn chằm chằm vào khung trò chuyện, trên đó hiển thị đối phương đang soạn, cô sốt ruột chờ đợi xem anh sẽ nhắn cái gì, nhưng một phút trôi qua, không những không có tin nhắn mà mấy chữ kia cũng biến mất.
Cô đang buồn bực, điện thoại đột ngột vang lên nhạc chuông độc quyền của Apple, rung rung trong lòng bàn tay cô, giao diện thông báo cuộc gọi làm cô giật mình đến mức đánh rơi điện thoại xuống chăn.
Bên kia im lặng ba giây, Lâm Kình lên tiếng trước: "Sao tự dưng anh lại gọi cho em?"
Tưởng Nhiên nói: "Phát hiện ra một vấn đề, lúc anh đi công tác, nếu anh không gọi em thì em cũng không gọi cho anh."
Anh hiểu lầm, Lâm Kình không hỏi chuyện này, mà hỏi tại sao anh lại chuyển từ WeChat sang gọi bình thường.
Cô cảm thấy mình chưa giải thích được, cho nên cũng không giải thích, chỉ gượng gạo nói: "Quảng Châu có đẹp không? Em chưa từng đến đó."
Tưởng Nhiên nói: "Anh đến đây được ba ngày rồi, bây giờ em mới hỏi anh à?"
Sau đó lại hỏi: "Hôm nay ăn sinh nhật ba thế nào?"
Ngón tay của Lâm Kình khẽ cong lại, cô nói với anh: "Cũng không có gì, chỉ là cả nhà ăn cơm với nhau. Sau đó mẹ em hỏi tại sao anh không đến."
Tưởng Nhiên hơi bất ngờ: "Em nói thế nào?"
Lâm Kình: "Nói thật."
Tưởng Nhiên cười khẽ: "Nhất định là ba mẹ có rất nhiều ý kiến đối với con rể này rồi."
Lâm Kình hơi đắc ý: "Vậy anh gọi điện thoại giải thích với họ lý do tại sao anh lại không có mặt trong một ngày quan trọng như ngày sinh nhật lần thứ năm mươi của ba vợ đi."
Tưởng Nhiên: "Anh không quen lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!