Ngày đó Lâm Kình tan làm đúng giờ, tình cờ gặp quản lý Chu vừa từ bên ngoài trở về, cô ôm hận, ngoảnh mặt làm ngơ trước chỉ đạo của đối phương.
Cảm giác khó chịu như một quả bóng oán hận lấp kín lồng ngực, lâu thật lâu cũng không tan biến.
Cô vừa về đến nhà, bạn trên WeChat đã gửi tin tốt, đoạn phim ngắn phổ cập khoa học về thú cưng mà họ hợp tác làm ra được một chủ tài khoản về thú cưng có tích V đăng lại trên Weibo, lượt xem đã vượt mười triệu.
Người bạn tên Tiểu Vũ, là chủ kênh trên một nền tảng đăng tải video, thời lượng video mà cô ấy đăng tương đối dài, bản thân lại chưa tìm được lối đi riêng của mình, cũng chưa thể bứt phá. Hiện tại lưu lượng tăng lên đáng kể, cô ấy đã có thêm mấy chục ngàn người theo dõi.
Lâm Kình thật lòng vui mừng cho cô ấy: [Hay quá, cậu nhất định phải kiên trì nhé, chúc mừng cậu.]
Tiểu Vũ: [Sao chỉ chúc mừng tớ thế, cũng là công sức của cậu mà.]
Lâm Kình gượng cười: [Là cậu làm video.]
Tiểu Vũ: [Nhưng cậu cho tớ ý tưởng và kịch bản, bản gốc là đáng giá nhất, sao cậu có vẻ không vui thế?]
Lâm Kình do dự một lát, có lẽ cũng muốn tìm người để nói ra tâm tư của mình, vậy là lại kể với bạn mình. Nói xong, cô ngả đầu xuống bàn ăn, xoa xoa đôi mắt đau xót.
Tiểu Vũ: [Dễ gặp lãnh đạo ngu xuẩn như vậy lắm, nghỉ việc đi, phóng khoáng một chút, trong xã hội bây giờ, chỉ cần cậu không quá lười biếng thì sẽ không chết đói đâu.]
Lâm Kình vừa cười vừa nhắn: [Tớ còn có thể làm gì chứ?]
Tiểu Vũ: [Làm video với tớ.]
Lâm Kình từ chối khéo: [Bỏ đi, số tiền ít ỏi của cậu còn nuôi thân không nổi, tớ không nhịn đói với cậu đâu.]
Tiểu Vũ: […Cút đi, cút đi.]
Thật ra Tiểu Vũ không chịu được chuyện thao túng tâm lý ở chỗ làm, theo lời cô ấy nói, lãnh đạo ngu xuẩn thì khách hàng ngu xuẩn, bà đây không hầu hạ. Đương nhiên làm việc tự do phải gánh vác rủi ro, chẳng hạn như không có thu nhập ổn định, không có bảo hiểm xã hội, ba mẹ phản đối… Chỉ có bản thân cô ấy mới biết.
Lâm Kình vào phòng làm việc lấy máy tính, lại bấm vào video, xem say sưa.
Tiếng mở cửa phát ra sau lưng, mười giây sau, Tưởng Nhiên mang dép lê bước vào.
Đầu tiên anh vào bếp rửa tay, bôi xà phòng, Lâm Kình vẫn chăm chú nhìn vào máy tính, anh bước đến, đứng sau lưng cô một lát, nói: "Lại nhìn gần, mắt sẽ bị hút vào màn hình đấy."
Lâm Kình giơ tay bấm dừng, sau đó ngẩng đầu nhìn anh: "Anh mới bị hút vào."
Hôm nay anh mặc áo sơ mi xám nhạt cổ đứng đơn giản, kiểu dáng rất thoải mái, chỉ có cổ đứng nho nhỏ, tôn lên đường nét cổ và yết hầu xuất sắc của anh, rất đẹp trai.
Cùng với làn da trắng trẻo, sạch sẽ và đường nét gương mặt sâu thẳm của anh, trông anh rất giống công tử bước ra từ tạp chí.
"Đang xem gì thế?"
Tưởng Nhiên đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng xoa bóp, cảm giác tê dại truyền đến buộc cơ bắp phải thả lỏng, Lâm Kình chưa kịp phản ứng, anh đã ngồi xuống sau lưng cô, trên cùng một chiếc ghế.
Lâm Kình chỉ ngồi một phần tư chiếc ghế, chừa lại một khoảng trống lớn sau lưng, Tưởng Nhiên tận dụng hết, thân mật chen vào cùng với cô.
Anh gác một tay lên lưng ghế, tay kia gõ gõ bàn ăn, ngón tay thon dài của anh bao phủ mu bàn tay của cô, bấm chuột vào nút tạm dừng.
"Đây là video tuyên truyền mà em làm à?" Anh hỏi.
Lâm Kình hơi xấu hổ: "Cũng không hẳn là video tuyên truyền."
Thân thể của Tưởng Nhiên áp vào lưng cô, anh thân mật ôm cô, tựa cằm lên vai cô, xem cô là điểm tựa thoải mái.
Anh kéo video về điểm bắt đầu để xem.
Anh luôn có cảm giác tồn tại rất mạnh mẽ, nếu Lâm Kình giãy dụa một chút, lọn tóc sau tai sẽ chạm vào làn da của anh, trái tim cô đập loạn xạ, cô đành phải ngồi bất động, xem bản thân là quả lắc đồng hồ không còn sức sống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!