Lâm Kình tra trên máy tính, thấy phí quản lý tài sản hàng năm của nhà họ là hơn bốn mươi ngàn.
Lúc làm biểu báo cáo, trái tim cô rỉ máu, số tiền này là nửa năm tiền lương của cô, đây chính là sự chênh lệch giữa người giàu và người nghèo sao?
Khi xử lý cho chủ nhà khác, số tiền này đối với cô cũng chỉ là một con số mà thôi. Nhưng sau chuyện chấn động đêm qua, hiện tại Lâm Kình chỉ cần nhìn thấy tiền là hoài nghi nhân sinh.
Lúc điền con số, cô không đành lòng viết số 0 cuối cùng.
Tưởng Nhiên đứng sau lưng cô, nhìn thao tác của cô, đột nhiên anh đặt tay lên vai phải của cô: "Có vấn đề gì sao, quản gia Lâm?"
Lời này vừa phát ra, mọi người trong văn phòng đều ngẩng đầu tò mò.
Lâm Kình nghiêng đầu, liếc anh rất khẽ, vờ vịt nói với anh: "Không có vấn đề gì, tôi dẫn anh đi đóng tiền, anh Tưởng."
Tưởng Nhiên cười khẽ: "Làm phiền em."
Các đồng nghiệp: Mẹ nó, diễn hay thật!
Ai cũng biết hai người là vợ chồng rồi, đừng giả vờ.
Nói đúng ra, Tưởng Nhiên không cần phải tự mình xử lý những vấn đề nhỏ nhặt này, dù sao vợ của anh cũng làm việc trong bộ phận quản lý tài sản. Nhưng anh lại tốn công tốn sức đi đến đây, nhất định là có mục đích khác.
Đóng tiền xong, Lâm Kình định ra ngoài ăn với Tưởng Nhiên, nhưng đúng lúc có chủ nhà đến hỏi chuyện, cô đành phải nói với Tưởng Nhiên: "Hay là anh về nhà đợi em một chút, hoặc là ra sảnh tiếp khách bên ngoài?"
Tưởng Nhiên nhìn ra sảnh tiếp khách, thấy ở đó có người.
Anh nhàn nhã nói với Lâm Kình: "Em mau đi làm đi, đừng để ý đến anh."
Lâm Kình hỏi: "Vậy anh đi đâu?"
Tưởng Nhiên hỏi lại cô: "Anh ở trong văn phòng của em một lát không được à?"
Lâm Kình nhìn anh, cũng không hiểu lắm, sau đó Tưởng Nhiên lại thấp giọng nói: "Đồng nghiệp của em đều thong thả, nhất định sẽ không quấy rầy em đâu, anh muốn xem bầu không khí ở chỗ làm của em một chút."
Lâm Kình cảm thấy không phải anh đến đây để trải nghiệm bầu không khí làm việc của cô, mà là để thị sát. Anh ngồi đó bày ra điệu bộ sếp tổng như vậy, ai mà thoải mái nổi?
Đây là "mục đích khác" của anh sao?
Lúc này, Trương Nghiên chuẩn bị đi ra ngoài, lại nhiệt tình nói: "Kình Kình, bảo ông xã của cô ngồi vào bàn của tôi đợi cô đi. Anh Tưởng, đừng khách sáo."
Tưởng Nhiên nói: "Cảm ơn."
Sau đó lại thoải mái ngồi xuống bấm điện thoại.
Lâm Kình: "…"
Thật ra bầu không khí trong văn phòng của họ rất nhẹ nhàng, bình thường, bạn trai hay chồng của đồng nghiệp đến đón họ tan làm cũng ngồi trong văn phòng tán gẫu. Chẳng hạn như chị Triệu, ai có chuyện gì, chị ấy cũng nói với chồng.
Nhưng Lâm Kình cảm thấy Tưởng Nhiên rất xa vời, có đôi khi anh giống như một viên dương chi ngọc rơi vào đống đá cuội, không hợp cảnh.
Trước khi rời đi, cô còn hơi lo lắng, người trong văn phòng rất nhiều chuyện, có thể khiến người mới hoài nghi nhân sinh.
Hy vọng Tưởng Nhiên không cảm thấy mọi người hèn mọn quá.
…
Lâm Kình dẫn chủ nhà ra phía trước xử lý công việc.
Nửa tiếng sau quay lại đã lờ mờ nghe Tưởng Nhiên trò chuyện với đồng nghiệp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!