Trên đường về nhà, Lâm Kình đưa tay ra sau gáy, tháo chiếc kẹp càng cua mà cô đã dùng lúc ăn cơm, sau đó ngả đầu ra sau, nhắm mắt.
Cô không muốn nói nhiều, Tưởng Nhiên cũng im lặng suốt đoạn đường.
Xe dừng lại trên một đoạn đường đông đúc, chờ thật lâu cũng chỉ có thể di chuyển chưa đến một mét, không hiểu sao chín giờ rưỡi rồi mà còn kẹt xe.
Lâm Kình nhìn đèn xe trước mặt, giống như muốn nhìn đến khi nó thủng một lỗ.
Tưởng Nhiên nghiêng người sang, nhìn bảng quảng cáo trước mặt, giải thích với cô: "Phía trước có một trung tâm thương mại, hôm nay có khuyến mãi đấy."
Lâm Kình thờ ơ đáp: "Ồ."
Rốt cuộc cô cũng mở lời, sau khi do dự mấy giây, cô hỏi Tưởng Nhiên: "Hôm nay em và Diệp Tư Nam nói chuyện trong phòng, anh nghe được bao nhiêu?"
Tưởng Nhiên thật thà trả lời: "Không nghe được gì, chỉ có câu cuối cùng."
Lâm Kình hoàn toàn không tin lời của anh, cô khinh thường hừ khẽ một tiếng, gần như không nghe thấy.
Xe trước không di chuyển được chút nào, xe sau lại bấm kèn inh ỏi, có lẽ Tưởng Nhiên cũng mất kiên nhẫn, anh đặt tay lên vô lăng, nhẹ nhàng gõ mấy cái.
"Diệp Tư Nam được nuông chiều từ nhỏ, hơi tùy hứng, em đừng ——"
"Anh không cần giải thích giúp em ấy, cũng không cần xin lỗi giúp em ấy." Lâm Kình cắt lời anh, kiên định nói với Tưởng Nhiên, "Bọn em đều là con gái, nhất định là em hiểu rõ suy nghĩ của em ấy hơn anh."
Lâm Kình thấu hiểu từng ngóc ngách trong lòng một cô gái trẻ, chỉ có con gái mới biết chọc giận con gái, cho nên mới có thể nhắm trúng mục tiêu. Lúc Tưởng Nhiên còn là anh trai của cô ấy, cô ấy luôn bắt nạt anh, Lâm Kình đã thấy hết. Bây giờ Tưởng Nhiên đã kết hôn, cô ấy căm phẫn, cảm thấy gia đình mình đã bị chia cắt.
Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy, mọi lợi ích đều bị cô ấy chiếm lấy.
"Những lời em nói ra đều là lời tức giận, nhắm vào cô ấy, anh đừng để bụng. Chẳng qua em không thích bị người ta gây khó dễ."
Tưởng Nhiên mỉm cười nhìn cô, hỏi: "Em nghĩ anh tức giận sao?"
Lâm Kình giả ngốc: "Em không biết anh nghĩ gì."
Tưởng Nhiên không tranh cãi với cô: "Nếu em không thích bầu không khí trong nhà của cô, sau này chúng ta bớt đến đó lại, không cần để ý họ nói gì hay nghĩ gì."
Tưởng Nhiên nói vậy, Lâm Kình rất ngạc nhiên, đó là người đã nuôi anh lớn chứ đâu phải ai khác.
"Đó là người thân của anh."
Tưởng Nhiên nhướng mày: "Thì sao? Em vẫn là vợ của anh mà."
Anh nhẹ nhàng nói một câu, không hiểu sao lại khiến sự khó chịu trong lòng Lâm Kình tan biến khoảng bảy, tám phần, còn cảm thấy có lỗi vì tối nay mình quá cố chấp, vậy là cô nhẹ giọng nói: "Kết hôn xong lại không liên lạc với người thân nữa, anh muốn người ta suy nghĩ thế nào về anh? Quan trọng nhất là họ sẽ dựng chuyện về em như thế nào? Sau này nên đi thì vẫn phải đi."
Nghe cô nghiêm túc giảng đạo, Tưởng Nhiên cảm thấy vừa buồn cười vừa đáng yêu, có khác nào trẻ con lén mặc quần áo của người lớn đâu, anh vừa lái xe vừa hạ tay phải xuống tìm bàn tay cô, Lâm Kình hiểu ý, cũng bắt lấy tay anh, xoa xoa ngón tay anh mấy lần.
"Ừ, sau này em quyết định đi."
Lâm Kình liếc anh một cái, đàn ông rất thích nói lời ngon ngọt: "Hừ!"
"Còn hừ nữa?" Tưởng Nhiên hắng giọng, nhắc nhở cô, "Sắp về đến nhà rồi."
Về đến nhà thì sao?
Nắm tay trong lúc lái xe là thói quen xấu, lát sau, hai người họ lại tách ra. Lâm Kình không cảm thấy nhẹ nhõm chút nào, bởi vì sức sát thương mà Diệp Tư Nam gây ra cho cô không chỉ dừng ở chỗ xứng đôi về điều kiện kinh tế.
Mà còn có liên quan đến đoạn tình cảm trong quá khứ của Tưởng Nhiên.
Tưởng Nhiên đang nghiêm túc lái xe, cô im lặng nhìn góc mặt của anh, đôi mắt trầm xuống, cô nhất định không hỏi anh. Anh thật sự hẹn hò với em gái kế sao? Rốt cuộc thì tại sao lại chia tay? Là vì bị ép buộc à? Anh vẫn còn thích cô ấy chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!