Lâm Kình dây dưa trong phòng tắm thật lâu mới ra ngoài, mở cửa ra, một người đàn ông rất cao đang đứng đó.
Tưởng Nhiên đã mặc đồ ngủ, đứng dựa vào tủ quần áo xem điện thoại, lưng hơi cong, giống như dây cung bị kéo căng hết cỡ.
Ánh đèn trong phòng tắm tỏa ánh sáng nhàn nhạt lên mặt anh, làm nổi bật hàng mày và hốc mắt, đường nét gương mặt sâu thẳm lại góc cạnh.
Lâm Kình: "Sao anh lại đứng đó?"
"Đợi em." Tưởng Nhiên cong môi, cúi người nắm tay cô, "Đi ngủ với nhau đi."
"Đợi em làm gì? Em lớn như vậy rồi, không sợ vào phòng tắm đâu."
Tưởng Nhiên cười, trông rất tốt bụng: "Còn đau không?"
Lâm Kình không muốn nói, không muốn Tưởng Nhiên phải lo lắng, chỉ muốn gặm nhấm vết thương một mình! Tưởng Nhiên đã thay sang bộ ga giường màu xanh xám, rất sạch sẽ, dễ chịu, anh lại thấu hiểu nữa rồi…
Lâm Kình đỏ mặt chui vào giường, đắp chăn, bình thản nằm xuống. Tưởng Nhiên cũng lên giường từ phía bên kia, cánh tay vòng qua người cô vô cùng đúng chỗ.
Lát sau, Tưởng Nhiên kéo cô vào lòng, ôm cô.
Trán của Lâm Kình chạm vào cổ anh, cô nhỏ giọng nói: "Bụng em hơi đau."
Tưởng Nhiên định ngồi dậy bật đèn: "Sao thế?"
Lâm Kình giữ anh lại: "Chậc, anh đừng làm lớn chuyện như vậy, chỉ hơi đau một chút thôi. Không sao, chắc là do va chạm thôi."
Tưởng Nhiên vẫn hơi lo lắng, nhưng cảm giác được người trong lòng mình càng lúc càng buồn ngủ, anh cũng không dây dưa nữa: "Để anh xoa."
"Đừng." Đôi mắt lấp lánh của Lâm Kình nhìn anh, "Hửm? Anh giỏi quá nhỉ, còn biết xoa bụng cho con gái nữa, hừ hừ."
"Lại hừ?" Tưởng Nhiên hôn cô, vừa nồng nhiệt vừa mãnh liệt, lúc hai đôi môi tách ra, Lâm Kình hít vào một hơi, giống như được tái sinh, "Đừng tưởng tượng lung tung. Anh có kiến thức cơ bản, có phải anh sống trong hang đâu."
Lâm Kình cười híp mắt, rất hài lòng, lúc này mới nói: "Em muốn ngủ, không được nói chuyện với em nữa."
Tưởng Nhiên ôm cô chặt hơn, nhẹ nhàng thở dài trên đỉnh đầu cô, lười biếng hỏi: "Chuyện gì thế này? Tự dưng anh lại thích ôm em như vậy."
"…"
Im lặng, không được nói lời đường mật!Ngày nào Lâm Kình cũng đi làm sớm hơn đa số mọi người, mặc dù đã sống ở chung cư Khê Bình, hiện tại cô vẫn chưa thay đổi lịch làm việc và nghỉ ngơi.
Mà Tưởng Nhiên lại đến công ty rất trễ, không cần chấm công.
Lúc Lâm Kình xuống giường, Tưởng Nhiên vẫn còn ngủ. Chuyện này làm Lâm Kình cảm thấy hơi mất cân bằng, thậm chí còn hoài nghi Tưởng Nhiên giả vờ ngủ, cô muốn trêu chọc anh một lát.
Kết quả là Tưởng Nhiên đè cô xuống giường, giày vò một hồi, cô khóc không ra nước mắt, chỉ biết xin tha: "Sai rồi, sai rồi, thật sự sai rồi."
Tưởng Nhiên nhắm mắt, vòng tay ôm cô, cảnh cáo: "Lần sau còn mặc đồ ngủ trêu chọc anh thì chuẩn bị xin nghỉ phép đi."
Lâm Kình hiểu lời này có ý gì, cô khổ sở thoát khỏi vòng tay anh.
Sau này không được cạnh tranh với người chơi mạnh hơn, mình sẽ là người thua thiệt.
Cô chạy vào phòng tắm thay quần áo, trang điểm, làm bánh sandwich để ăn sáng, chừa một cái cho anh.
Bảy giờ bốn mươi lăm, quản gia Tiểu Lâm có mặt.
Lúc vào chỗ làm, Lâm Kình nhìn thấy quản lý Chu đã ngồi trong văn phòng riêng của ông ấy, ông ấy mặc âu phục chỉnh tề, trên bàn có một chiếc vali.
Trong cuộc họp buổi sáng, ông ấy đã thông báo sẽ đến trụ sở chính ở Bắc Kinh để tham gia khóa đào tạo, thời hạn một tuần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!