Anh lại nói lời ngon ngọt.
Lần này, Lâm Kình không tin anh nữa, vậy là cô quay đầu nhìn vào mắt anh, ánh mắt sẽ không lừa gạt người ta.
Cô ghé đến gần anh, hai người họ có thể ngửi thấy hơi thở của nhau. Tưởng Nhiên ngước mắt nhìn cô, ánh mắt của anh quá ngay thẳng, lại hơi trêu chọc, Lâm Kình không chịu nổi, mới một giây đã định rút lui.
Đột nhiên Tưởng Nhiên giơ tay giữ lấy mặt cô, chóp mũi của anh chậm rãi lướt qua má cô, mũi cô và khóe môi cô, không biết là có muốn hôn hay không.
Mấy phân tử cồn len lỏi vào khoang mũi của Lâm Kình, cô ngửi thấy chứng cứ chứng minh anh đã uống rượu, da mặt của anh rất nóng, nếu như quan sát kỹ còn thấy gương mặt và cổ của anh đã đỏ lên, vừa trắng vừa đỏ, cũng hơi đáng yêu.
Lâm Kình khó chịu nói: "Được rồi, về nhà thôi."
Tưởng Nhiên buông lỏng ngón tay, vỗ vỗ lên trán cô, nhẹ giọng nói: "Không làm khó em nữa. Đoạn đường này có nhiều cảnh sát giao thông, nhỡ đâu họ phát hiện ra em có hơi men."
Ban đầu Lâm Kình còn cảm thấy anh nói năng thật kỳ lạ, cô không uống rượu thì sao có thể lái xe khi có hơi men được chứ. Lúc cô hoàn hồn, da mặt cô ửng đỏ.
Hôn môi là trao đổi nước bọt, trong miệng của cô cũng có mùi rượu.
Vậy là cô đẩy tay anh ra: "Giữa ban ngày ban mặt, sao có thể lố lăng vậy được?"
Tưởng Nhiên lại giơ tay nắm lấy tay cô, cố tình nói: "Vậy ban đêm thì được sao?"
Lâm Kình hừ một tiếng, thở ra một hơi, tức giận oán trách: "Em có ý đó à? Đừng nhắc đến chuyện lên giường, bên này không chỉ có nhiều cảnh sát giao thông mà còn có nhiều camera giám sát."
Lâm Kình sở hữu sự mềm mại và thanh tao của con gái phương Nam, nếu không khéo léo thì người ta sẽ nghĩ như vậy là "ra vẻ". Nhưng Lâm Kình thì hoàn toàn khác, nhất là khi cô nhẹ nhàng hừ một tiếng theo thói quen để biểu đạt sự khinh thường và buồn vui, ánh mắt của cô cố chấp lạ thường, Tưởng Nhiên cảm thấy đáng yêu hết sức.
Anh không khỏi trêu chọc cô lần nữa: "Có camera giám sát thì sao? Em nghĩ anh sẽ làm gì trên xe?"
Lâm Kình giận dỗi nói: "Em cũng không tin là không có người nào giám sát được anh."
Lúc này Tưởng Nhiên đã nhắm mắt, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, khoanh hai tay, không nhúc nhích.
Thật ra chung cư Khê Bình ở ngay trước mặt, lái xe về chỉ tốn mười phút. Nhưng trong lòng Lâm Kình hơi giận dỗi, cũng không muốn về nhà lại phải chăm sóc anh, vậy là cô lái thẳng đến nhà ba mẹ.
Xe vừa dừng lại, Tưởng Nhiên đã mở mắt.
Nhìn thấy mặt tường màu vàng của chung cư nhà Lâm Kình. Mấy căn nhà treo giá phơi đồ trên ban công, áo thun và quần đùi bay phấp phới trong gió, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi trúng đầu người khác.
Lâm Kình nhìn anh, hả hê nói: "Tối nay ăn cơm ở nhà em đi, mẹ em suốt ngày cứ nhắc đến con rể quý, cho mẹ nhìn thấy bộ dạng của anh sau khi uống rượu để làm tan biến ảo tưởng trong lòng mẹ."
Tưởng Nhiên không sợ, còn tháo dây an toàn để xuống xe, hỏi: "Bây giờ ba mẹ có ở nhà không?"
Sắc mặt của Lâm Kình cứng đờ, giờ này ba mẹ đang đi làm, cô xuống xe, cầm túi xách của mình, bĩu môi nói: "Bốn giờ rưỡi họ sẽ tan làm về nhà, đừng có gấp."
Tưởng Nhiên cười, khoác tay cô: "Em dẫn đường đi."
Lúc đi lên lầu, hai người họ gặp một bà cụ vừa ra khỏi nhà trên tầng một, nhìn thấy Lâm Kình, bà ấy cười, lộ ra vài cái răng còn sót lại: "Kình Kình về rồi sao?"
Lâm Kình mỉm cười chào hỏi đối phương: "Dạ."
"Nghe nói con kết hôn rồi, đây là chồng của con sao? Vừa cao vừa đẹp, tốt quá."
Tưởng Nhiên khẽ gật đầu, bắt chước giọng điệu của Lâm Kình: "Con chào bà."
"Được rồi, được rồi, được rồi, hai đứa về nhà đi, bà đi ra trung tâm văn hóa để khiêu vũ đây."
"Bà đi cẩn thận."
Lâm Kình mở cửa, Tưởng Nhiên theo sát sau lưng, sau đó bám vào chiếc kệ trước cửa tìm dép lê.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!