Chương 11: (Vô Đề)

Bình thường trong sân chung cư luôn có tiếng chim hót líu lo và nước chảy róc rách bầu bạn, bây giờ lại im lặng đến đáng sợ.

Cô ước có thứ gì đó có thể tạo ra tiếng động, xoa dịu sự căng thẳng của cô.

Tiếc là không có gì.

Lâm Kình nhìn vào mắt của Tưởng Nhiên, thấp giọng nói: "Yêu đương, kết hôn, sau đó thì sao?"

Tưởng Nhiên ngồi không xa, ánh mắt hơi lạnh lẽo, xuyên thẳng vào trái tim người ta: "Em có nghĩ đến không?"

Lâm Kình thật thà lắc đầu.

Thật ra không phải là không nghĩ đến, mà là nghĩ xong thì cảm thấy không thể, không phù hợp.

Tưởng Nhiên không bất ngờ, ngược lại còn hỏi: "Vậy bây giờ nghĩ, có được không?"

Lâu thật lâu sau, Lâm Kình mới hoàn hồn, lại nhớ ra chuyện gì đó, cô hỏi: "Anh cân nhắc chưa?"

"Em nghĩ tôi đang đùa giỡn à?" Tưởng Nhiên buồn cười nhìn cô, ngồi như vậy thì quá tội nghiệp đôi chân dài, vậy là anh đứng lên, đưa tay cho Lâm Kình, hình như là muốn kéo cô lên, anh nói, "Tôi không đùa giỡn những chuyện này, nếu không thì tôi đã không gọi em đến nhà, đùa giỡn mập mờ với em… Cũng không bao giờ đứng đây hù dọa em."

Lâm Kình đặt tay mình vào tay anh, lòng bàn tay của anh ấm áp, to lớn mà lại thon dài, cảm giác rất tinh tế, rõ ràng là đã sống an nhàn hưởng sung sướng rất lâu. Tưởng Nhiên dùng một chút lực, nhẹ nhàng kéo cô đứng lên.

"Em…" Lâm Kình lựa lời, vừa mở miệng đã nghẹn lại.

Tưởng Nhiên sóng bước bên cô: "Cứ suy nghĩ từ từ, không cần gấp gáp trả lời đâu."

Lâm Kình nhìn xuống mặt đất: "Nói thật thì, cũng không phải là em không nghĩ."

Tưởng Nhiên im lặng nhìn cô, đợi cô nói.

Lâm Kình: "Ngày đầu tiên chúng ta ăn với nhau, hình như em không nói đến hoàn cảnh của mình. Anh nghe em nói rồi hẵng quyết định có được không?"

Tưởng Nhiên nhướng mày: "Nghe đây."

Lâm Kình âm thầm thở ra một hơi, hình như là đang thả lỏng: "Chậc, thật ra anh cũng thấy em là người như thế nào. Em tốt nghiệp đại học bình thường, nhưng không cam tâm làm nô lệ tư bản, cho nên mới lập nghiệp cùng bạn bè, nhưng năng lực không bắt kịp tham vọng, lại còn thiếu kinh nghiệm, chống cự được hai năm thì công ty đóng cửa, bọn em tứ tán. Năm ngoái, em nhốt mình trong nhà ba tháng, không làm được gì, sợ gặp mọi người.

Ba mẹ em không muốn thấy em buông xuôi nên hối thúc em tìm việc làm, nhưng em không muốn quay lại nghề cũ, vậy là em tìm một vị trí nhỏ ở một công ty lớn, làm công việc này từ lúc đó đến giờ, mong được yên ổn."

Nói mình là đồ bỏ cũng không quá đáng, Lâm Kình nghĩ vậy.

Lâm Kình nói năng bình tĩnh, chậm rãi, Tưởng Nhiên cũng im lặng lắng nghe, không vội phát biểu ý kiến.

Lâm Kình nói tiếp: "Yên ổn không phải là giải pháp lâu dài, em không thích cuộc sống thế này, nhưng không làm gì được, thậm chí em còn biết vấn đề của mình là gì, nhưng lại không biết làm sao để thay đổi. Em thật sự không muốn đi xem mắt, chỉ muốn có thêm một người để bầu bạn, em muốn bước ra khỏi cuộc sống tẻ nhạt này."

Lâm Kình cảm thấy mình đã nói rõ mục đích, nếu đối phương xấu tính, anh sẽ nghĩ cô đang cố tìm một phiếu cơm dài hạn.

Mục đích quá rõ ràng.

Nghe xong, có lẽ Tưởng Nhiên sẽ nói vài lời an ủi, sau đó kiếm cớ rời đi.

Không ngờ anh lại hỏi: "Năm nay em bao nhiêu tuổi?"

"Hai mươi lăm." Lâm Kình ngẩng đầu nhìn góc mặt đẹp mắt của anh, "Nói đúng ra là hai mươi sáu."

Hai người họ bước qua bóng cây, Lâm Kình đi phía bên trong, một nhánh liễu rũ xuống, chạm vào tai cô. Tưởng Nhiên giơ tay đẩy nhánh cây ra, đợi Lâm Kình đi qua, anh mới bước tiếp.

"Trẻ quá." Anh thở dài.

"Thế này mà trẻ sao?" Lâm Kình bật cười khó hiểu, "Người sinh năm 2000 đều đã ra ngoài làm việc rồi mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!