Chương 10: (Vô Đề)

Lâm Kình nghĩ anh không nói thật, cho nên cô hỏi lại: "Chuyện gì?"

Tưởng Nhiên lấy khăn lau mồ hôi trên mặt, hai người sóng bước bên nhau, thỉnh thoảng hai bờ vai lại chạm vào nhau, chiếc áo khoác thể thao chống thấm nước của anh vô tình lướt qua cánh tay của Lâm Kình, phát ra tiếng xột xoạt, âm thanh va chạm mập mờ làm thần kinh của Lâm Kình căng thẳng.

Tự dưng lại hồi hộp.

Anh liếc mắt nhìn Lâm Kình, đùa giỡn nói: "Em nói trước đi, sợ tôi nói ra, em sẽ quay đầu bỏ đi mất."

Được rồi.

Dù sao đã phóng lao thì phải theo lao, Lâm Kình nói: "Tôi có một người bạn phụ trách quảng bá chương trình triển lãm, cô ấy không liên hệ được với bộ phận truyền thông của công ty anh…"

Cô nói ngắn gọn, Tưởng Nhiên chăm chú lắng nghe, cũng hiểu được: "Thì ra là chuyện này."

Lâm Kình vuốt vuốt ngón tay, cảm thấy hơi xấu hổ: "Tôi không biết công việc bên công ty anh, nhưng nếu không quá phiền phức, mong các anh giúp đỡ bạn của tôi."

Tưởng Nhiên giải thích: "Năm nay công ty điều chỉnh chiến lược, cắt giảm nhiều sản phẩm, sẽ rất bận, không có thời gian tham gia triển lãm khoa học và công nghệ đâu." Cũng bởi vì chuyện này không quan trọng.

Lâm Kình chậm rãi nói: "Thì ra là vậy."

Xem ra không có hy vọng.

"Tôi chỉ muốn nói chuyện này thôi."

Hai người họ bước xuống bậc thang trước phòng gym, Tưởng Nhiên sải bước dài, đi trước cô hai bước, vậy là anh đứng lại đợi cô, chờ Lâm Kình xuống đến nơi mới cùng nhau đi ra ngoài.

"Triển lãm sẽ diễn ra vào cuối tuần à? Lát nữa tôi sẽ sắp xếp nhân viên đến gặp mặt."

Lâm Kình giật mình: "Không làm chậm trễ công việc của các anh chứ?"

Tưởng Nhiên nhướng mày trêu chọc cô: "Vậy khỏi đi nhé?"

Lâm Kình lúng túng: "…Đừng, đừng, đừng."

Tưởng Nhiên nói: "Không có gì to tát đâu, tham gia triển lãm cũng giúp chúng tôi quảng bá tên tuổi mà, nhưng nhân viên của tôi phải vất vả một chút."

Nghe thấy lời này, Lâm Kình cũng không biết nói gì.

Sau đó lại nghĩ, hóa ra có mối quan hệ tốt thì rất nhiều việc có thể giải quyết được chỉ bằng một câu nói. Ông chủ của thiên hạ đều không có tình người, cứ nói bừa một câu là có thể chi phối thời gian nghỉ của nhân viên.

Tâm tình của Lâm Kình hơi phức tạp, cô là giai cấp bị bóc lột, trái ngược với Tưởng Nhiên, mâu thuẫn sâu sắc.

Lâm Kình chỉ biết cảm ơn anh, lại hỏi: "Anh muốn nói gì với tôi?"

Tưởng Nhiên im lặng một lát, sau đó dừng bước trước bậc thềm của Lô 16, đột nhiên đổi ý: "Nói sau đi, đợi tôi thu xếp xong chuyện mà em giao phó đã."

Anh nghiêng đầu nhìn cô lần nữa, cố tình thuận theo chiều cao của cô, một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện trong đầu của Lâm Kình, hai chữ: cưng chiều. Nhưng ánh mắt của anh rất nghiêm túc, chỉ là giọng nói mập mờ hơi trêu chọc một chút.

Lâm Kình vờ đứng đắn: "Đừng nói vậy, là tôi nhờ anh giúp mà."

Lúc này, Tưởng Nhiên xoa dịu bầu không khí căng thẳng, cười nói: "Đối với tôi, nhờ vả và yêu cầu là một."

Bóng đêm chậm rãi lan ra trên bầu trời như nước mực.

Hai người họ tạm biệt nhau trước tòa nhà.Tưởng Nhiên làm việc rất năng suất, Lâm Kình còn chưa kịp nói với Lộc Uyển là đã nhờ người ta giúp, đến tối thứ hai, thực tập sinh của Hối Tư Lực đã liên hệ với Lộc Uyển để xác nhận tham gia triển lãm, còn hỏi yêu cầu về sản phẩm trưng bày.

Mà người được cử đến làm việc là thực tập sinh, tích cực phối hợp làm việc, còn có thái độ ham học hỏi, suốt ngày cứ gọi "chị Uyển", "chị Uyển", Lộc Uyển rất hưởng thụ, công việc cũng vô cùng thuận lợi.

"Mẹ nó, Kình Kình, cậu quen giám đốc của Hối Tư Lực thật à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!