Triệu Phàm trong mắt các đại tiên môn vốn là nhân tài kiệt xuất, nhưng tại Vô Mị, Diệp Hùng cùng một đám đồ đệ mất mạng kia, lại chẳng đáng để họ để tâm.
Bọn họ đưa đệ tử Quy Nhất Tông đến Hắc Hỏa Ngục, chẳng qua cũng chỉ là thủ đoạn để khống chế Khúc Dung Tinh.
Mọi ánh nhìn đều dồn về phía Khúc Dung Tinh, chứ chẳng ai đoái hoài tới Triệu Phàm.
Nàng bình thản, v**t v* tiểu bạch hổ đang dựng lông cảnh giác trên vai, giọng lạnh nhạt:
"Không cần nhìn ta, ta sẽ không thay đổi chủ ý."
Vô Mị và Diệp Hùng đang định mở miệng, thì một thiếu nữ toàn thân đẫm máu từ trên trời rơi xuống, ngã ngay trước mặt Triệu Phàm.
Tấm huyết ô che nửa khuôn mặt nàng, song vẫn lờ mờ thấy được nét thanh lệ non nớt, chỉ là còn chưa hoàn toàn nở rộ.
"Cứu… cứu mạng…"
Dứt lời, nàng ngất lịm.
Triệu Phàm thấy cơ hội lập công trước mặt Khúc Dung Tinh, lập tức đỡ lấy thiếu nữ, nhét mấy viên đan dược vào miệng nàng.
Đan dược tan ra, thiếu nữ phun một ngụm máu đen, hơi thở dần ổn định.
"Sư tổ, nàng ta…" Triệu Phàm ngẩng nhìn Khúc Dung Tinh.
Nàng không đáp, chỉ ngưng trọng ngước lên, dõi theo mấy chấm đỏ trên bầu trời đang dần tới gần.
—Tới rồi!
Chuyến đi Hắc Hỏa Ngục này, là phúc hay họa còn chưa rõ. Nhưng dù thế nào, nàng cũng sớm muộn phải đối mặt.
Dư Dư mang trong mình Bạch Hổ chi tâm – yếu nhất trong tứ đại thần thú, đã đủ khiến mọi người tranh giành như vịt. Nếu để người ta biết trong Hắc Hỏa Ngục còn có Chu Tước chi tâm, e rằng…
Diệp Dư tò mò nhìn theo ánh mắt Khúc Dung Tinh, cũng ngẩng lên.
Những chấm đen dần lớn, hóa ra là vài người áo đỏ cưỡi kiếm bay tới.
Nàng còn đang thất thần, thì tiếng hệ thống chói tai vang lên:
"Ký chủ, đây là nữ chủ Diệp Anh. Hiện tại vừa mới nhập Luyện Khí kỳ, là tân đệ tử Hợp Hoan Tông trốn chạy. Lần này nàng sẽ gặp lại Diệp Hùng, cũng sẽ bị Triệu Phàm để mắt, từ đó khởi đầu đoạn tình ngược luyến, thành tựu vị thế đại nam chủ của Triệu Phàm. Thỉnh ký chủ tùy cơ ứng biến!"
Diệp Dư câm nín: "Ta nghĩ cách lấy lòng Khúc Dung Tinh không được sao? Còn muốn gì nữa mà tùy cơ ứng biến? Ta đánh cũng không lại, Triệu Phàm với Diệp Anh đã gặp mặt rồi, ta lẽ nào còn có thể quay ngược thời gian?"
Dù nghĩ vậy, nàng vẫn âm thầm tính toán: liệu có khả năng cướp đoạt cơ duyên của nam chủ hay không.
Nữ chủ này, chẳng qua là vật hi sinh để tra nam thêm phần hào quang – bị dày vò sống dở chết dở, cuối cùng còn sinh cho hắn ba đứa con. Nghĩ thôi đã thấy đáng thương.
Dư Dư thở dài. Thay vì dây vào tình cảm, sao không chăm lo sự nghiệp cho yên thân?
Nghĩ đến đây, ánh mắt nàng lại rơi xuống chiếc cằm tinh xảo của Khúc Dung Tinh.
—Đúng rồi, đây mới là sự nghiệp tuyến của ta!
Nếu đêm nay có thể giúp nàng thoát khỏi sự quấn quýt của Diệp Hùng, biết đâu nhân lúc nàng cảm kích, ta còn có cơ hội được thu làm đồ đệ?
Nghĩ vậy, Diệp Dư mở thương thành, tìm được một viên thuốc đen nhẻm ở tận góc: "Tình đầu ý hợp hoàn". Vật phẩm dùng một lần, hiệu quả kéo dài trọn đời.
Chỉ cần đôi bên cùng có tình, viên thuốc sẽ khiến quan hệ thêm hòa hợp. Nhưng nếu một phía không động lòng, thì dù có uống cũng vô dụng.
Thoạt nhìn chẳng liên quan gì đến nàng, song nếu dùng lên người Diệp Hùng… thì khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!