Chương 48: (Vô Đề)

Diệp Dư nhìn gương mặt hóng hớt của đám người, giọng chính trực tuyên bố: "Sư tôn không đồng ý, không ước!".

Nhưng tay nàng trong đám người lại lén ngoéo nhẹ đai lưng Vương Hoan.

Vương Hoan tự cho là hiểu ý, mắt sáng rực nhìn chằm chằm đường cong eo nhỏ hữu lực của Diệp Dư, hưng phấn nói: "Không ước thì thôi. Nghe nói đạo hữu bị phạt chạy hai ngày, tỷ tỷ bồi ngươi dạo một vòng thưởng thức Lễ Phong đêm tối, được không?".

Diệp Dư không nói, chỉ đen mặt chạy thẳng về phía trước, nhìn như đang giận.

Những người bên cạnh, đặc biệt là tên Thiên Diện Tông đệ tử vừa bị Diệp Dư làm vấp ngã còn đang phủi bụi bò dậy, lập tức hùa theo châm chọc: "Vương Hoan phế vật như vậy còn không biết điều. Chỉ có ngươi mới nhẫn nổi".

Vương Hoan đang cười liền sầm mặt, lạnh nhạt nhìn hắn: "Ngươi không nhẫn được à? Mới bị phế vật đè cho nằm sấp xuống không phải ngươi sao? Không phục thì sao không đi tìm nàng tính sổ?".

"Ngươi…!" Thiên Diện Tông đệ tử giận dữ, làm bộ muốn ra tay.

Triệu Phàm vội kéo hắn lại: "Các vị đạo hữu, chưa hạ chiến thư mà lén đánh nhau sẽ bị trọng phạt. Việc nhỏ như vậy không cần ầm ĩ tới mức này".

Mọi người im lại.

Triệu Phàm nói đúng. Khi chưa giao chiến thư, những va chạm nhẹ như lúc nãy với Diệp Dư còn có thể bảo là vô tình. Nhưng nếu thật sự đánh mạnh, hậu quả không gánh nổi. Đây cũng là lý do tên Thiên Diện Tông kia không dám đuổi theo cho Diệp Dư một trận ra trò.

Nhưng chuyện này cũng nhắc bọn họ: châm chọc như vậy chỉ coi như cãi vã vặt. Nếu muốn trả thù thật, tốt nhất là đợi qua thời gian bảy ngày cấm của tân đệ tử, rồi trực tiếp đưa chiến thư cho Diệp Dư.

Thiên Diện Tông đệ tử nheo mắt nhìn bóng lưng Diệp Dư, trong mắt sát ý lóe lên.

Sư tôn đã dặn: làm loạn Quy Nhất Tông, giết người này, đoạt thần thú chi tâm. Quất một cú khiến Quy Nhất Tông trọng thương. Đến lúc đó, ngôi vị đệ nhất tiên môn đâu còn thuộc về Quy Nhất Tông nữa.

Chỉ là… rất nhiều người ở đây đều ôm cùng mục tiêu.

Hắc Hỏa Ngục và Quỷ Giới đồng thời nhúng tay, chuyện này không dễ làm. Điểm duy nhất có lợi chính là — Diệp Dư là mục tiêu chung ai cũng muốn giết. Còn thần thú chi tâm, ai lấy được thì cứ lấy.

Diệp Dư chết ở Lễ Phong, Mộc Dao Tiên Tôn dù muốn truy cứu cũng phải kiêng dè vài phần.

Tu chân giới này đâu phải một mình Mộc Dao Tiên Tôn quyết định. Thật nghĩ rằng bái nàng vi sư thì có thể độc chiếm thần thú chi tâm sao?

Thiên Diện Tông đệ tử cúi đầu, nhưng vẫn âm thầm quan sát từng người xung quanh.

Vương Hoan hừ lạnh một tiếng, đuổi theo Diệp Dư.

Đám người này ngoài miệng giả nhân giả nghĩa, hễ đặt chân lên Lễ Phong là bản tính lộ sạch. Có thể do tâm cảnh thạch ảnh hưởng, nhưng nếu bản chất không như vậy thì làm sao ngạo mạn ương ngạnh đến mức này?

Xem thường Hợp Hoan Tông, nhưng thật ra còn không bằng đệ tử Hợp Hoan Tông, bằng không sao phải bỏ nhiều tiền mua ấn tượng thạch của các nàng?

Phi, đúng là thích chơi trò không sạch sẽ.

Diệp Dư nghe động tĩnh phía sau, khóe môi khẽ nhếch.

Xem ra đệ tử các tiên môn không hòa thuận như vẻ ngoài. Mỗi người đều giấu sát khí. Chả trách mỹ nhân sư tôn luôn nói Lục Giới sắp loạn, nhân tâm biến đổi, không bày trò mới là lạ.

Tham niệm chính là nguyên tội.

Có khi Diệp Hùng và Vô Mị tiến vào đây cũng không đơn giản.

Nghĩ vậy, bước chân Diệp Dư càng nhanh, kéo giãn khoảng cách với mọi người phía sau.

Dù sư tôn có nhìn hay không, ít nhất bề ngoài cũng không thể để sư tôn thấy nàng lúc nào cũng không sửa, cứ tiếp xúc thân mật với đệ tử Hợp Hoan Tông.

Dù có tiếp xúc… cũng đâu phải nàng tự nguyện?

Tiếng bước chân phía sau càng nhanh. Diệp Dư liếc mắt, giấu hết cảm xúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!