Quy Nhất tông Lễ Phong là nơi tự do nhất trong toàn bộ Tu Chân giới, cũng đồng thời là địa phương mà kẻ yếu bị cường giả chèn ép nặng nhất. Bất luận là đệ tử ngoại phái hay đệ tử bổn môn, bất luận thân phận địa vị, một khi bước chân vào Lễ Phong thì đều được đối xử bình đẳng như nhau: trừ việc không được sử dụng thuật pháp, còn lại chỉ cần không phạm vào phong quy, đều tuân theo nguyên tắc cường giả vi tôn.
Một ngày tu luyện tại Lễ Phong thì một ngày nhận được quy tắc của Lễ Phong bảo hộ.
Bởi vậy, dù lúc trước đám đệ tử kia trong bái sư đại điển đọc thuộc lòng mấy câu cuồng ngôn để trào phúng Diệp Dư – người sắp vào Lễ Phong tu tập – cũng không có ai ra tay quản chuyện đó.
Loại tụ tập lại để trào phúng kẻ yếu này, trong mắt Trần trưởng lão thật sự chẳng đáng nhắc tới.
Bởi vì đây không chỉ là một dạng tôi luyện tâm cảnh cho tân đệ tử, mà còn thực sự có ích cho việc rèn luyện thể chất.
Có nguy cơ thì mới có động lực, không phải sao?
Đây vốn là quy củ xưa nay của Lễ Phong, cũng là lý do tồn tại của khu vực tu hành này dành cho tân đệ tử.
Diệp Dư tuy là đệ tử thân truyền của sư tổ, nhưng phế thể là thật. Người khác nói mấy câu cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Có bản lĩnh thì cứ hạ chiến thư mà đánh lại, thắng hay thua, sinh tử không truy cứu, không môn phái nào quản.
Hơn nữa, một nhân vật như sư tổ, lẽ nào lại thu một đồ đệ phế vật? Nếu còn không biết tự mình cố gắng, bị đào thải ngay tại Lễ Phong cũng là chuyện hiển nhiên.
Ban đầu Trần trưởng lão nhìn chuyện này cũng cảm thấy vui, không có ý can thiệp, chỉ là…
Nhớ tới cái bóng trắng cố ý xuất hiện lúc trước, Trần trưởng lão khe khẽ thở dài, gọi Chu Miên Miên lại, lấy ra một cái túi trữ vật ném cho nàng:
"Đi, thúc giục tiểu sư thúc trong vòng hai ngày phải nhớ hết tông quy."
Chu Miên Miên nhận túi, mặt đầy mờ mịt.
Tông quy không phải Trần trưởng lão vẫn giảng sao? Còn cần dùng cả túi trữ vật để chứa… chẳng lẽ tông quy mà nàng từng học chỉ là phần căn bản?
Chu Miên Miên nhất thời nghĩ không ra, nhưng cũng không ảnh hưởng việc nàng nhận nhiệm vụ.
…
Diệp Dư đang ngồi trong đình hóng gió, nhìn mười mấy đệ tử tiên môn bị phạt chạy quanh Lễ Phong, từng người khí lực cạn kiệt, cúi đầu ủ rũ.
Đáng lẽ tâm tình nàng phải rất khoái trá, nhưng lúc này lại đen mặt.
Chỉ vì trước mắt nàng là một chồng sách bìa trắng cao nửa người, nghe nói bên trong ghi lại toàn bộ tông quy của Quy Nhất tông.
"Tất cả… đều là? Không còn nữa chứ?"
Diệp Dư đang thoa dược lên vết thương trên trán, tiện tay rút quyển ở trên cùng, hỏi Chu Miên Miên.
Chu Miên Miên chột dạ gật đầu:
"Sư thúc tổ yên tâm, chỉ bấy nhiêu thôi. Trần trưởng lão cũng không bảo ngươi hôm nay nhớ hết. Ngươi còn hai ngày."
Diệp Dư mở một tờ xem thử, nhìn lệnh cấm dày đặc bên trong mà mí mắt giật liên hồi.
Nào là đệ tử không được tới gần sư trưởng trong phạm vi một trượng; không được lén gặp đồng môn hay ngoại môn đệ tử trong thời gian tu tập tại Lễ Phong; không được nói lời cuồng vọng; không được tàng giấu công pháp tà phái; không được mặc y phục lôi thôi; trước khi Nguyên Anh không được phạm vào dâm giới…
Cảm giác mỗi điều đều giống như viết riêng cho nàng.
Cảm giác số lượng tông quy nhiều như vậy hoàn toàn là để chỉnh nàng.
Diệp Dư lật tiếp vài tờ, bỗng nhiên bật cười.
Nàng nghiêng đầu:
"Nghe nói Miên Miên ngày đầu tiên vào Lễ Phong đã nhớ hết toàn bộ tông quy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!