Diệp Dư làm một giấc mộng thật dài, đến mức cả người mềm nhũn như nước.
Không nhớ rõ mình mơ thấy gì, chỉ còn mơ hồ bóng dáng trắng nhạt như gió sớm – gương mặt không rõ ràng, nhưng nàng lại trực giác nhận ra, đó chính là sư tôn mỹ nhân của mình.
Khi mở mắt ra, đập vào mi mắt là tấm màn lụa xanh khẽ đong đưa.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, hơi chói. Diệp Dư chớp chớp mắt mấy lần mới bừng tỉnh, kinh ngạc phát hiện sư tôn không có trong phòng, ngay cả Tiểu Thiên Lang – con linh thú vẫn luôn quấn lấy nàng – cũng chẳng thấy đâu.
Nàng lập tức ngồi dậy, bước đến bàn thư. Trên án thư là một chồng giấy dày cộp, tờ trên cùng còn vương nét mực chưa khô. Chỉ thoáng nhìn qua, Diệp Dư liền hiểu – Khúc Dung Tinh đã ở đây viết suốt một đêm Thanh Tâm Quyết.
Hiển nhiên, sư tôn mới rời đi không lâu, hẳn là vừa lúc sáng sớm này.
Nhưng người đi đâu vậy?
Ngoài hiên, tuyết tan thành nước, nhỏ giọt tí tách xuống mái ngói. Diệp Dư đẩy cửa ra, vừa bước ra liền chạm mặt Khúc Dung Tinh đang đi tới.
"Sư tôn!"
Diệp Dư kinh hỉ giữ lấy nàng, nước mắt lập tức rưng rưng:
"Dư Dư còn tưởng rằng sư tôn không cần ta nữa… ô ô ô…"
Khúc Dung Tinh thân thể hơi cứng, nghiêng người tránh nửa bước, giọng bình tĩnh:
"Vi sư chỉ ra ngoài tìm Chu Thiên xử lý chút việc thôi."
Phía sau nàng, Tiểu Thiên Lang ló đầu ra, hai chân trước ôm mấy xâu kẹo hồ lô, đứng thẳng tắp như người.
"Mẫu thân, đường hồ lô ngon lắm! Cho mẫu thân một xâu nè!"
Tiểu Thiên Lang cười tít mắt, đưa xâu kẹo về phía nàng.
Diệp Dư nhận lấy, khẽ xoa đầu nó, mỉm cười:
"Cảm ơn, ta rất thích. Đi chơi đi nhé!"
"Dạ! Thiên Lang muốn cùng các ca ca tỷ tỷ trượt tuyết!"
Tiểu gia hỏa reo vui chạy vụt đi, thoắt cái đã không thấy bóng.
Nụ cười trên mặt Diệp Dư liền sụp xuống, đôi mắt đỏ hoe nhìn sư tôn, giọng nghẹn ngào:
"Sư tôn rõ ràng là mang Tiểu Thiên Lang xuống phàm giới mua kẹo hồ lô, sao lại nói dối Dư Dư? Người không cần để ý đến cảm thụ của Dư Dư, khiến ta một mình khóc mấy ngày liền… thật tốt quá nhỉ!"
Chỉ ngủ một giấc thôi, sao lại cảm thấy sư tôn càng lúc càng lạnh nhạt thế này?
Chẳng lẽ là vì nàng hôm qua bị phạt quỳ, sau đó lại ngủ luôn trên giường? Nhưng rõ ràng sư tôn là người ôm nàng lên mà…
Hay là, sư tôn phát hiện nàng giả vờ ngủ rồi?
Khúc Dung Tinh nhìn tiểu đồ đệ vừa nhào vào ngực mình, ánh mắt thoáng tối lại:
"Vi sư thật sự có việc quan trọng. Tiểu Thiên Lang đi theo vi sư ra ngoài, gặp vài đệ tử ngoại môn, mấy xâu kẹo hồ lô này là do bọn họ tặng."
Đêm qua, sau khi đồ đệ ngủ say, nàng vẫn nghe thấy Diệp Dư nói mớ, toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Lo lắng có điều bất thường, Khúc Dung Tinh đã dùng mộng thuật để tra xét – không ngờ lại thấy tiểu đồ đệ đang cùng một nữ tử áo trắng dây dưa không rõ.
Nữ tử kia là ai?
Lẽ nào tiểu đồ đệ đang giấu nàng điều gì?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!