Chương 34: (Vô Đề)

Tiểu đồ đệ nằm nghiêng trên giường, trên lưng chằng chịt dấu vết đan xen. Nhìn qua thì có vẻ ghê gớm, nhưng thực ra lại chỉ là những vết thương nhẹ ngoài da. Một lớp linh khí nhàn nhạt đang phủ lên bề mặt, chậm rãi chữa trị, e rằng chỉ sau một hai canh giờ sẽ biến mất.

Chỉ cần nhìn qua cũng nhận ra người ra tay khi ấy hạ thủ rất tàn nhẫn.

Thế nhưng, những vết thương này, tuy trông sâu nặng, lại đều chỉ là vết cào ngoài da thịt. Mà dùng móng tay – một thứ vốn chẳng có bao nhiêu sát thương – để đối phó với Trúc Cơ kỳ như Dư Dư, ngoài việc lúc đó khiến nàng đau đớn đôi chút, thì căn bản không gây tổn hại gì đáng kể.

Người ra tay rốt cuộc nghĩ gì, ai lại làm như vậy? Khúc Dung t*nh h**n toàn đoán không ra.

Loại thương tích này tuyệt đối không phải do kẻ thù gây nên. Nó giống như một thứ đau khổ đầy riêng tư, có chút giận dỗi, có chút trách móc, lại càng giống một lời giáo huấn chẳng thể né tránh.

Điều khiến Khúc Dung Tinh kinh ngạc hơn cả là lớp linh khí hòa cùng thân thể tiểu đồ đệ. Mặc dù không phải Chu Tước chi hỏa, nhưng nó lại không hề gây hại thêm, trái lại còn dung hợp tự nhiên.

Nàng khẽ hỏi:

"Dư Dư, những vết thương này là ở trong núi Vạn Thú mà có sao?"

Thật ra, trong lòng nàng mơ hồ cảm thấy giống như… nợ đào hoa. Nhưng nhìn tính tình thuần khiết của tiểu đồ đệ thì tuyệt chẳng giống loại người sẽ trêu chọc hoa đào. Huống hồ, mấy ngày qua các nàng hầu như đều ở cạnh nhau, ngoại trừ thời gian nàng hôn mê vài ngày.

Cho nên, khả năng lớn nhất chính là trong lúc hai người tách ra, Dư Dư bị tiểu thú nào đó trong núi cào trúng. Núi Vạn Thú đầy rẫy dị thú kỳ lạ, chuyện này không phải không thể.

Diệp Dư cũng chẳng biết trên lưng mình là tình huống thế nào. Nhưng nhìn nét mặt sư tôn, nàng cũng đoán được ít nhiều, nên không dám nói bừa. Chỉ có thể rưng rưng nước mắt, nhào vào lòng sư tôn, khóc kể ủy khuất để tìm chút an ủi:

"Sư tôn… Dư Dư cũng không biết nữa… Lúc tỉnh lại thì đã thành như vậy rồi. Không biết là cái tiểu yêu tinh nào, cứ thích cào lên lưng Dư Dư, đau quá trời ơi, sư tôn!"

Khúc Dung Tinh bị nàng khóc đến mềm lòng. Biết rõ vết thương chẳng nặng, rất nhanh sẽ khỏi, nhưng vẫn giơ tay truyền linh khí, dịu giọng an ủi:

"Ngủ một giấc sẽ tốt thôi, đừng khóc nữa. Vi sư chữa thương cho ngươi."

Linh lực thấm vào, mang theo hơi lạnh dịu mát, chạm lên vết thương đang rát, khiến cảm giác ngứa ngáy dần lan tỏa. Diệp Dư không kìm được mà run rẩy, đuôi to mọc ra, ve vẩy liên hồi trong kh*** c*m.

Đúng, chính là cảm giác này!

Đây mới là điều nàng mong muốn.

Mắt Diệp Dư lim dim, khóe môi cong lên hưởng thụ.

Khúc Dung Tinh bất chợt đỏ bừng vành tai, vội rút lại linh lực, đứng bật dậy, vừa xấu hổ vừa tức giận mắng:

"Dư Dư! Mau thu cái đuôi lại cho vi sư!"

Tiểu đồ đệ có biết không? Đuôi hổ mà ve vẩy như thế, trong tập tục Hổ Nhất tộc lại là hành vi cầu phối ngẫu với nhân tộc!

Các nàng rõ ràng là thầy trò!

Nghĩ đến đó, Khúc Dung Tinh hối hận vì lỡ lời quá nặng, liền hạ giọng, cố kiềm chế:

"Dư Dư… hành vi này không ổn đâu."

"Á?"

Diệp Dư đang mải chìm trong cảm giác sung sướng, đột nhiên bị dập tắt, ngơ ngác không hiểu mình chọc giận sư tôn chỗ nào. Nàng khẽ cử động, mà quên mất áo trên người vẫn nửa cởi. Vừa đứng lên liền lộ ra vài chỗ không nên để lộ.

Ngay lập tức, một chiếc áo khoác từ trên phủ xuống, ép nàng trở lại giường.

"Mặc quần áo cho chỉnh tề. Dư Dư, thương thế của ngươi không sao nữa rồi." Giọng Khúc Dung Tinh lạnh nhạt, song vẫn ẩn chứa chút hoảng loạn khó che giấu.

Mùi hương quen thuộc từ y phục sư tôn bao bọc quanh chóp mũi, Diệp Dư nhịn không được hít một hơi thật sâu, khóe miệng khẽ nhếch thành nụ cười ngọt ngào.

Mỹ nhân sư tôn thật ngây thơ quá. Đều là nữ tử cả, nhìn chút thân thể thì có sao đâu, thế mà lại đỏ mặt thẹn thùng. Cũng chẳng phải sẽ phát sinh chuyện gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!