Chương 29: (Vô Đề)

"Mẫu thân?"

Diệp Dư giật nảy mình.

Nhìn kỹ lại mới phát hiện, con "quái vật khổng lồ" mà nàng tưởng là hung thú, hóa ra chỉ là một con sói nhỏ.

Nàng khi nào lại có một "đại lang hài" thế này?

Con sói này vốn là tọa kỵ của Triệu Phàm – Thiên Lang. Nhưng tại sao nó lại gọi nàng là "mẫu thân"? Chẳng lẽ nó hiểu lầm rằng nàng đã sinh ra nó?

Thiên Lang ngỡ rằng Diệp Dư vì chê nó xấu xí nên mới luôn né tránh, trong lòng ủy khuất, biến thành một tiểu lang nho nhỏ, loạng choạng chạy tới bên chân nàng, nức nở chất vấn:

"Hai vị mẫu thân vì sao lại tránh Thiên Lang?"

Từng cử chỉ của nó trông chẳng khác gì Diệp Dư khi biến thành tiểu bạch hổ.

Khác biệt duy nhất là — một bên là cố tình giả nộn, còn bên kia thì thật sự non nớt!

Nếu không nhìn thấy bầu trời, chỉ nghe cách loài sói gọi, e rằng người khác còn tưởng đây thật sự là hài tử của Diệp Dư.

Khúc Dung Tinh: "……"

Diệp Dư: "……"

Nàng len lén liếc sang mỹ nhân sư tôn của mình, thấy sắc mặt người kia chẳng hề dịu xuống, lập tức òa khóc:

"Sư tôn tin Dư Dư đi, thật không phải hài tử của Dư Dư! Dư Dư không lừa mẫu lang sinh con đâu!"

Một lớn một nhỏ, giống nhau như đúc, vừa khóc vừa nháo khiến Khúc Dung Tinh đau đầu vô cùng. Trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm thấy bản thân như đang mang theo hai tiểu hài tử không hiểu chuyện.

"Không được khóc!" – Khúc Dung Tinh cố ý nghiêm mặt.

"Ô ô ô, mẫu thân hung Thiên Lang!"

"Ô ô ô, sư tôn hung Dư Dư!"

Hai giọng nức nở đồng thời cất lên, càng khóc càng dữ. Một lớn một nhỏ vừa níu tay áo, vừa túm ống quần Khúc Dung Tinh, khiến nàng dở khóc dở cười.

Nhưng rõ ràng hốc mắt còn hoe đỏ, "đại bạch hổ" kia lại còn ra vẻ hung dữ quát mắng tiểu lang:

"Ngươi không được khóc! Đây là sư tôn của Dư Dư, chỉ mình Dư Dư có!"

Tiểu nhóc này thế mà lại dám học theo nàng? Đúng là gặp phải đối thủ rồi. Muốn tranh sủng với nàng? Không cửa đâu!

Diệp Dư trừng mắt nhìn tiểu Thiên Lang, bộ dáng hung dữ hết mức.

Tiểu Thiên Lang co rụt cổ, ủy khuất hỏi:

"Nhưng mẫu thân là mẫu thân của Thiên Lang mà… Mẫu thân hung Thiên Lang, vì sao Thiên Lang lại không được khóc?"

Câu hỏi ngây ngô kia khiến Diệp Dư suýt nữa bị hạ gục bởi giọng nũng nịu. Nàng ngồi xổm xuống, lạnh mặt quát:

"Nếu gọi ta là mẫu thân, vậy có nghe lời mẫu thân không?"

Tiểu Thiên Lang gật đầu lia lịa.

Diệp Dư bèn giơ tay, chỉ vào đống đá vụn trong động:

"Vậy tốt. Giờ mẫu thân lệnh cho ngươi qua đó, tìm xem còn trứng nào sót lại không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!