"Sư tôn, Dư Dư… cái gì cũng chưa làm."
Diệp Dư trong lòng bỗng chột dạ, lời nói run rẩy, lấp lửng.
Tiểu đồ đệ non nớt, làn da mềm mại trên cổ vẫn còn rỉ máu, hương vị tanh nồng trong miệng nhắc nhở Khúc Dung Tinh những gì vừa mới xảy ra.
Nàng khép vội y phục, ngồi dậy, chậm rãi lau vết máu nơi khóe môi, ánh mắt trầm tĩnh nhìn thẳng Diệp Dư:
"Dư Dư, chớ gạt vi sư."
Trong lòng Diệp Dư chấn động, nước mắt lại tuôn ra:
"Dư Dư chỉ cởi y phục sư tôn, là muốn xem tử khí đã lan đến đâu, thật sự không hề có ý mạo phạm. Dư Dư chỉ là… muốn cứu sư tôn."
"Được rồi, đừng khóc nữa. Vi sư chưa từng nói sẽ trách phạt ngươi. Nhưng từ nay, không được nói dối với vi sư."
Khúc Dung Tinh khẽ than, giơ tay lau đi những giọt lệ trên má nàng.
Nhưng tay vừa chạm vào, bỗng khựng lại.
Bên ngoài làn da không thấy dị thường, nhưng dưới đầu ngón tay lại ẩn chứa vết tích của Chu Tước chi hỏa đốt qua.
Nàng cố nén lửa giận:
"Dư Dư… vừa rồi ngươi vọng động thi triển sáp khí?"
Sáp khí vốn kỵ với Chu Tước chi hỏa, mỗi lần vận dụng sẽ hao tổn một phần thần hồn. Nàng lẽ nào không muốn sống nữa sao?
Nước mắt Diệp Dư vừa ngừng lại lại rơi xuống, lời nói rối loạn, lặp lại như trước:
"Dư Dư vô dụng… chỉ là muốn cứu sư tôn…"
Những lời trách mắng rốt cuộc Khúc Dung Tinh cũng không nỡ thốt ra.
Nàng kéo Diệp Dư lại gần, giọng chậm rãi mà dịu dàng:
"Nước mắt ngươi sao lại nhiều như vậy? Bao lần l* m*ng, nếu thật xảy ra chuyện gì… vi sư biết phải làm sao đây?"
Chỉ là những câu trách cứ thường tình của thầy trò, nhưng trong tai Diệp Dư lại ong ong không dứt — "nước mắt nhiều", "l* m*ng", "vi sư biết phải làm sao đây"… cứ luân phiên xoay vòng trong đầu.
Nóng bừng như bị thiêu đốt, gương mặt nàng đỏ hệt như tôm chín.
Trời ạ, nàng thế mà lại bắt đầu não bổ về chính mình và vị mỹ nhân sư tôn…
Không đúng, chẳng phải bụng đói ăn quàng thì là gì! Nhưng theo cách hệ thống hay nói, hành vi này không khác gì b**n th**.
Thế nhưng, cái "b**n th**" này lại chẳng thấy hổ thẹn, trái lại còn sinh ra một thứ kh*** c*m khác thường.
Ở bên Khúc Dung Tinh, dù chẳng làm gì, chỉ lặng lẽ nhìn nàng thôi cũng thấy vui vẻ. Vì nàng, dẫu có phải làm tất cả, cũng đều cam tâm tình nguyện.
Diệp Dư rốt cuộc đã hiểu, thế nào là bị sắc đẹp mê hoặc đến mất cả tâm trí.
"Dư Dư, ngươi còn thấy khó chịu ở đâu không?"
Thấy sắc mặt nàng hơi nhợt, Khúc Dung Tinh lo lắng, vội đặt tay lên trán dò xét.
"Không… không, sư tôn, Dư Dư rất khỏe."
Diệp Dư hoảng hốt lắc đầu, rồi vội vàng chuyển đề tài:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!