"Cái gì mà ngoạn ý nhi, ngươi nói sáp khí?"
Diệp Dư chấn động trước từ ngữ hệ thống thốt ra. Nàng vội kéo Khúc Dung Tinh xuống, cả hai cùng ngã lăn ra nền đất, tấm vải thô trước mặt bị vứt sang một bên.
Sàn nhà lát bằng hắc thạch cực cứng, khiến Diệp Dư đau đến mức hít vào một hơi. Nhưng chính cảm giác đau đớn ấy lại phần nào xua tan thứ nóng rực khó hiểu đang thiêu đốt khắp cơ thể.
Bao năm đọc tiểu thuyết tiên hiệp, nàng từng nghe đủ loại "quỷ khí, âm khí, ma khí, tử khí"… nhưng cái thứ gọi là "sáp khí" này, quả thật là lần đầu tiên!
Thật không dám giấu, trước giờ nàng vẫn tưởng từ ấy chỉ dùng để miêu tả một loại… người nào đó. Hóa ra là nàng nông cạn.
Hệ thống giải thích:
"Thứ này thực ra được xem như bàn tay vàng của nữ chủ Diệp Anh, có nguồn gốc cùng một tông với tử khí từ 36 Luyện Hồn Ngục. Bản chất vốn là để phụ họa nam chủ Triệu Phàm, giúp hắn khống chế tử khí tốt hơn. Dù gì quyển sách này lấy nam chủ thăng cấp làm chính, cũng nhờ những thiết lập kỳ quái ấy mới tạo điều kiện để nam nữ chủ dây dưa ngược luyến."
"Nó có tác dụng đúng như tên gọi. Tin rằng ký chủ hiện giờ đã thân thiết cảm nhận được rồi. Theo kinh nghiệm của hệ thống, sáp khí chắc chắn ẩn trong người nào đó trong Thành Chủ phủ. Nhưng vì chưa bị hoàn toàn thuần phục, tác dụng phụ đã bắt đầu xuất hiện."
Thật nực cười! Tử khí còn chưa đủ phiền, giờ lại lòi ra thêm cái sáp khí!
Diệp Dư buông tấm vải trong tay, chất vấn:
"Ẩn trong người ai? Tác dụng phụ gì nữa?".
Hệ thống do dự:
"Có khả năng là trên người thành chủ. Bổn hệ thống đoán đó là lý do vì sao hắn ngày nào cũng đòi vô số nữ nhân. Về tác dụng phụ… nó biến người thành quái vật ngoài Lục giới. Khác với tử khí bá đạo, sáp khí giữ lại tư duy của con người, nhưng cuối cùng khiến họ biến thành nô lệ của dục niệm, chết trong hoan lạc."
Diệp Dư giận dữ:
"Ngươi không phải có kịch bản sẵn sao, sao lại đoán mò?"
Hệ thống vẻ mặt vô tội:
"Kịch bản vốn đã bị viết lại từ khoảnh khắc Hạn Bạt không thể xuất thế. Đoạn cốt truyện này vốn không tồn tại trong sách, nên kế tiếp, bổn hệ thống cũng chỉ có thể dựa theo hướng đi của nam chủ mà phỏng đoán thôi."
"Còn vì sao ta đoán được là sáp khí ư… Ký chủ, ngẩng đầu nhìn xem."
Diệp Dư nghe theo, ngẩng đầu.
Ngay sau đó, nàng thấy Diệp Anh quần áo xốc xếch, bị hắc thằng treo lơ lửng, hôn mê bất tỉnh.
"……"
Mùi hương quen thuộc đến mức nàng nghẹn lời, chẳng biết nên nói gì cho phải.
Chỉ có thể thầm yên lặng đồng tình với nữ chủ trong sách.
Sau này nếu có ngược, nàng nhất định sẽ kéo Diệp Anh vào chung.
Ý nghĩ còn chưa dứt, vô số hắc thằng đột nhiên từ dưới đất trồi lên, quấn chặt các nữ nhân rồi treo cả đám l*n đ*nh nhà, chỉ riêng Diệp Dư bị bỏ qua.
"Hôm nay quả là mỹ vị tuyệt sắc!"
Một giọng nam trung niên vang lên. Từ trong bóng tối, một người đàn ông béo mập bước ra, tóc xõa rối tung, đôi mắt xanh lục sáng rực, nước dãi nhỏ giọt khi nhìn Khúc Dung Tinh đang bị treo ngược.
Theo hắn xuất hiện, mùi xú uế nồng nặc lập tức tràn ngập, gần như khiến người ta ngạt thở.
Diệp Dư cực kỳ ghê tởm ánh mắt hắn. Nàng hận đến mức chỉ muốn móc mắt hắn ra, gọi hắn là cầm thú cũng không sai, dám dùng ánh mắt ấy khinh nhờn sư tôn nàng!
Thế nhưng, mùi hương kia khiến Diệp Dư mất hết sức lực. Từng đợt khô nóng cuộn lên, càng dữ dội hơn lúc trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!