"Diệp Dư, ngươi không được làm hại nàng!"
Một kiếm xuyên thẳng qua ngực, máu phun ba thước.
Trong phủ Thành chủ Cửu Giang, vừa dứt giọng nam lạnh lùng, nữ tử áo bào trắng yêu dị từ không trung rơi thẳng xuống, hóa thành nửa người nửa hổ. Trên thân hổ lông rụng quá nửa, phần còn lại cũng nhuốm đỏ máu, dáng vẻ kinh hãi rợn người.
"Triệu Phàm, ngươi chết không yên lành!"
Tiếng thét bi thương vang lên, thân hổ lông rụng nặng nề nện xuống đất, bụi mù mịt bốc lên.
Người vây xem che mặt, sợ hãi lùi liên tục về sau, vừa né cát bụi vừa kinh hoàng nghĩ: mình chỉ đến chúc mừng hôn sự của thiếu thành chủ, sao lại rước lấy tai ương thế này?
"Thì ra là yêu quái, suýt nữa dọa chết ta."
"Thật may mắn, thiếu thành chủ của chúng ta chính là tiên quân của Quy Nhất tông."
"Nhưng mà, thiếu thành chủ thân là người tiên môn, sao lại có dính líu đến thứ yêu vật này?"
Khi bụi đất tan, mọi ánh mắt đều dồn về hố sâu máu đỏ một thước dưới đất — chính là thân hổ lông rụng.
Trên ngực hổ còn chảy máu không ngừng, thấm đỏ cả hố lớn. Ánh mắt nó dần tan rã, vẫn lưu lại chút không cam lòng, nhưng sinh khí đã đoạn tuyệt.
Triệu Phàm triệu hồi bản mệnh kiếm, thi pháp tẩy sạch vết máu, tiện tay bỏ vào túi trữ vật. Thân hình khẽ động, hắn đã đến bên hồng y tân nương đang sợ đến ngơ ngẩn, nắm lấy bàn tay bị yêu khí làm thương tổn. Trên khuôn mặt lạnh lùng gượng gạo nở một nụ cười, nhưng nụ cười kia lại chẳng chạm đến đáy mắt:
"Đừng sợ, vi phu sẽ không để nàng bị tổn thương."
Hắn quay đầu, liếc sang một nam tử mặc y phục đệ tử Quy Nhất tông, nháy mắt ra hiệu: "Làm phiền sư đệ."
Nam tử lập tức hiểu ý, mang theo khinh thường tiến lại gần thi thể hổ, kết hỏa quyết muốn hủy sạch không để lại dấu vết.
Hừ, trọc mao hổ cấp thấp cũng chỉ là trọc mao hổ — linh lực yếu kém, lại chẳng có đầu óc.
Thứ như thế, cũng xứng thích sư huynh? Cũng xứng tranh tân nương?
Nếu không phải sư huynh nhầm tưởng nó nuốt được tâm thần thú Bạch Hổ, sư huynh đời nào chịu phí công cùng nó dây dưa mấy tháng qua.
Cuối cùng chẳng qua là tự rước lấy nhục.
Ngọn lửa từ đầu ngón tay nam tử phóng ra, rơi xuống thân hổ, lập tức bùng lên dữ dội, thiêu đến tận đuôi. Vốn dĩ lông đã chẳng còn bao nhiêu, nay lại càng bị lửa l**m sạch…
"A a a a—!"
Diệp Dư thấy bản thân bị lửa lớn bao quanh, trong lòng vừa bất lực vừa giận dữ gào thét:
"Hệ thống! Ngươi có làm được việc không? Ta sắp bị thiêu thành than rồi! Ngươi rốt cuộc là hệ thống tiểu thuyết nào, đam mỹ, ngôn tình, vô CP, ngược tra, nữ chủ nữ xứng người qua đường Giáp, ta chẳng chọn cái nào cũng được mà!"
…
Mười phút trước, nàng vì thức đêm đọc tiểu thuyết mà đột tử, bị một hệ thống vô lương kéo vào trong quyển tiên hiệp. Nhưng bởi hệ thống cứ liên tục "cập nhật", nên nàng sớm bám vào một nhân vật có cùng họ tên, trở thành người ngoài cuộc hoàn toàn không thể nhúc nhích, cũng chẳng rõ đây là đoạn cốt truyện gì. Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn gã tiểu bạch kiểm Triệu Phàm vung kiếm đâm mình một nhát lạnh thấu tim.
Ngay sau đó, nàng biến thành con hổ lông rụng xấu xí kia, chết thê thảm đến không thể chết thêm.
Chưa kịp tiếp quản thân thể, đã sắp bị thiêu thành tro?
Diệp Dư cảm thấy linh hồn như bị xé rách, tuyệt vọng đến cực điểm.
May thay, ngay trước khi ý thức tan rã, thanh âm hệ thống rốt cuộc vang lên:
"Đinh, cập nhật hoàn tất. Chúc mừng ký chủ trói định hệ thống bồi dưỡng Đại nữ chủ, muốn sống—"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!