Đầu mùa hè, có thể ngửi thấy mùi nắng thiêu đốt thoang thoảng trong không khí, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng chuông xe đạp rất nhỏ, leng keng leng keng, lại cảm thấy êm ả chứ không phiền.
Rèm cửa quên đóng, ánh mặt trời tràn vào, Lâm Kiến Tịch khẽ cau mày, cố gắng trốn dưới chăn bông nhưng không thành công, có người kiên quyết ôm anh khiến anh không thể cuộn người lại.
"Anh à, đến giờ dậy rồi."
Giang Ngộ cọ mặt vào tóc của anh, nói đến giờ dậy rồi, trên thực tế chính cậu cũng không nhúc nhích một chút, vẫn ôm lấy anh.
Điều hòa làm việc tận tâm, thực ra thời tiết hiện tại cũng không cần bật điều hòa, chỉ là buổi tối hai người luôn ôm nhau, nếu người không muốn tách ra, vậy đành phải để thành quả khoa học kỹ thuật vĩ đại vất vả làm việc.
Không thể trốn vào chăn, Lâm Kiến Tịch bắt đầu trốn vào trong lòng ngực cậu: "...! Ngủ."
Đây có khác gì chủ động chui vào đầm rồng hang hổ đâu.
Giang Ngộ lăn qua đè anh lại, nhẹ nhàng cắn môi anh, một cái hôn chào buổi sáng đủ lâu để đánh thức Lâm thiếu gia.
"Anh còn không muốn thức dậy?"
"..." Lâm Kiến Tịch im lặng lạ thường, đột nhiên giơ tay sờ sờ mặt Giang Ngộ: "Bảo bối, sao anh cảm thấy em không cao bằng kiếp trước nhỉ."
"?"Giang Ngộ cảnh giác nhìn anh.
"Nhất định là bởi vì kiếp này em quá phóng túng." Lâm Kiến Tịch nghiêm trang đẩy cậu ra: "Anh đã quyết định rồi, vì chiều cao của em, sau này chúng ta nên giữ khoảng cách thích hợp."
Giang Ngộ: "....! Kiếp trước em hai mươi tuổi, cao một mét chín.
"
Mà bây giờ cậu còn đang mười bảy tuổi, một tuần nữa mới là mười tám.
Hơn nữa, cậu cũng không phóng túng quá độ, trừ khi cậu không chịu nổi, hai người cũng không vượt qua phạm vi ôm và hôn, tuy rằng cậu thường xuyên không thể nhịn được nữa.
"Mặc kệ." Đại thiếu gia đúng lý hợp tình nói: "Chết còn có thể sống lại, chiều cao cũng có thể cao lại, nếu em chăm chỉ luyện tập thể dục, nói không chừng em còn sẽ...!Ơ."
Giang Ngộ không để anh tiếp tục nói nữa, trực tiếp bế anh lên, đi đến phòng tắm: "Các nhà khoa học cũng cho biết nhẫn nhịn là việc không tốt cho sức khỏe, anh trai à, khi nào thì anh mới thành toàn cho em?"
Lâm Kiến Tịch tự hỏi một giây, nói sang chuyện khác: "Anh muốn ăn hoành thánh."
"Được."
"Muốn ăn nhân thịt tôm."
"Không thành vấn đề." Giang Ngộ nhìn anh, nghiêm túc thương lượng: "Nhưng anh phải hôn em trước."
"Hôn." Lâm Kiến Tịch hơi cúi đầu, cười hôn lên trán cậu: "Đồ dính người."
Trong nhà có đủ loại nguyên liệu nấu ăn, có thể là do sống lại, ngoại trừ học tập, hai người còn có hứng thú với củi, gạo, dầu, muối, lúc rảnh rỗi cũng sẽ suy nghĩ đến việc nấu ăn tại nhà, quá trình nghiêm túc như đứa nhỏ thích nấu ăn và người lớn đứng bên cạnh khích lệ.
Bọn họ phân công rất rõ ràng, Giang Ngộ phụ trách nấu ăn, Lâm thiếu gia phụ trách làm người khích lệ.
Rửa mặt xong, hai người cùng đi phòng bếp chuẩn bị bữa sáng, mất nửa tiếng, lại mất mười phút nữa mới xong, vừa lúc đúng chín giờ ra ngoài.
Hôm nay bọn họ hẹn gặp nhóm thiết kế công viên trò chơi, đối phương thiết kế bản vẽ dựa trên ý tưởng do Lâm Kiến Tịch đề xuất, sau khi hai bên hoàn thiện mọi chi tiết, công viên trò chơi có thể chính thức khởi công.
Lâm Trí Minh thật sự giao dự án công viên giải trí cho anh, ông cũng không trộn lẫn ý tưởng của mình, chỉ phái các chuyên gia đến hỗ trợ nghiệm thu, thiết kế công viên giải trí lớn cần suy xét đến các khía cạnh cụ thể và an toàn, các thiết bị điện nước linh tinh, những việc này đều cần chuyên gia giải quyết, Lâm thiếu gia chỉ có thể cung cấp ý kiến.
Thời gian hẹn là mười giờ, nếu không kẹt xe thì chỉ cần ba mươi phút là tới nơi, hai người thong thả đi ra ngoài, bắt taxi, chạy tới nhà hàng hẹn trước.
Người phục vụ dẫn họ vào phòng riêng, Lâm Kiến Tịch nhìn một lượt, mọi người đã đến gần hết, hai người xem như đến muộn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!