Phiên Ngoại
"Nghỉ hè năm nay em cũng không về nhà?" Lâm Kiến Tịch khẽ nhíu mày, khó hiểu: "Tại sao em không muốn về? Em ở bên đó yêu đương, hay là học hành không đạt?"
Máy camera rõ nét quay lại nhất cử nhất động của Lâm Kiến Tịch một cách chân thực, nhưng vẫn bị ngăn cách bởi hàng ngàn sông núi, dù hình ảnh có rõ nét đến đâu cũng không thể chạm vào được.
Giang Ngộ dùng ngón tay ấn xuống camera trước, trong khi Lâm Kiến Tịch còn đang hỏi "Tại sao bên em đột nhiên tối đen", vươn tay, cách màn hình, tinh tế chạm vào đôi mắt anh, giống như cậu đã tưởng tượng, nghiêm túc dịu dàng v**t v* từ khóe mắt đến đôi môi.
Màn hình điện thoại vẫn quá nhỏ, dù nghiêm túc thì cũng chỉ mất vài giây.
Cậu buông ngón tay ra, trả lời: "Vừa rồi đèn lóe lên."
"Đèn lóe lên sao lâu vậy…" Lâm Kiến Tịch có chút nghi hoặc, nhưng cũng không nghĩ nhiều, lực chú ý lại trở về việc năm nay cậu không về: "Vậy tại sao em không muốn về nhà, anh cũng đâu có ngược đãi em."
"…" Giang Ngộ dừng một chút, đáp: "Không phải vấn đề của anh."
"Vậy là vấn đề gì?"
"Em nhận được một kỳ thực tập, rất hiếm có được, em không muốn bỏ lỡ nó." Giọng điệu của Giang Ngộ rất tự nhiên, như thể người đã luyện trước hàng ngàn lần trong lòng không phải là cậu.
"Em mới mười tám tuổi, thực tập làm gì." Lâm Kiến Tịch không vui nói thầm một tiếng, lại nói: "Anh đi thăm em nhé?"
"Mùa hè bên này mưa nhiều." Giang Ngộ nói: "Rất nhiều sâu."
Lâm Kiến Tịch: "…"
Giang Ngộ đứng dậy, ra vườn bắt một con sâu trở về, lắc lắc trước ống kính: "Anh xem, không gạt anh."
Đột nhiên nhìn thấy một con sâu róm sặc sỡ, da đầu đại thiếu gia tê dại, "Rầm" một tiếng úp điện thoại xuống mặt bàn, thẹn quá thành giận nói: "Giang Ngộ, gan lớn rồi đúng không?"
Giang Ngộ nhìn hình ảnh tối đen, yết hầu khẽ nhúc nhích: "Không có."
Video bị cắt đứt.
Vị thiếu gia nào đó đã tức giận.
"…"
Làm sao dỗ được anh bây giờ, Giang Ngộ dựa vào lưng ghế, xoa xoa đôi mắt, trong đầu rỗng tuếch không nghĩ ra.
Sau một lúc lâu, cậu mở trang web, lướt tới lướt lui hết nửa ngày, cuối cùng đặt mua hai con vịt con, điền địa chỉ của nhà họ Lâm vào.
Câu trả lời của cậu không đúng, nhưng cũng không sai, cậu thật sự có một kỳ thực tập, hơn nữa đó còn là một cơ hội hiếm hoi trong mắt người ngoài, mặc dù cơ hội này đến rất tình cờ.
Cách đây không lâu, vào ngày sinh nhật mười tám tuổi của cậu, để tạo ảo giác mình đang nghiêm túc tổ chức sinh nhật, lần đầu tiên cậu mời các bạn cùng lớp về nhà, trang trí phòng khách cẩn thận với ruy băng và bóng bay, cẩn thận nấu các món ăn, cuối cùng nghiêm túc bật video với anh trai.
Cậu tỉ mỉ chế tạo ra bầu không khí hoà thuận vui vẻ là vì muốn nói cho anh, cậu không còn là đứa trẻ cô đơn nữa, vì vậy không cần phải lo lắng cho cậu.
Nhưng video vừa tắt, cậu nhìn căn phòng náo nhiệt với những tiếng hò reo vui vẻ, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi đến mức không thể giữ được nụ cười trên môi.
Như thể không có ai ở đó, tất cả sự phấn khích đều trở thành đau khổ.
Sau khi tan cuộc, Giang Ngộ tiễn đưa bạn học cuối cùng rời đi, đứng một lúc ở ven đường, sau đó rẽ vào cửa hàng tiện lợi, mua một hộp thuốc lá, bắt taxi đến bãi biển.
Gió đêm mang theo hơi mặn nồng của biển, cậu hít một hơi thật sâu rồi châm điếu thuốc đầu tiên trong tiếng sóng biển dâng trào.
Có lẽ là do nicotin, hoặc là do vùng biển này, những suy nghĩ hỗn loạn của cậu dần dần bình tĩnh lại, bình tĩnh như chết lặng.
Cậu ít khi cho phép mình nhớ đến người kia, chính vì vậy, mỗi ngày cậu đều tìm rất nhiều việc cho chính mình làm, sợ một khi thư giãn, đại não sẽ không kiểm soát được suy nghĩ về anh trai, nhưng hôm nay là sinh nhật của cậu, làm càn một chút cũng không sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!