Khi còn nhỏ Giang Ngộ luôn bám lấy anh trai, anh trai đi đâu đều phải đi theo đến đó, giống như một cái đuôi nhỏ không đuổi đi được.
Lâm gia thường xuyên có người tiến đến thăm, sau khi người lớn nói chuyện công việc xong thì tự nhiên chủ đề sẽ chuyển sang bọn trẻ, nói chuyện tán gẫu thì thấy Giang Ngộ thật sự quá bám anh trai, một đám con nít chơi cùng nhau, chỉ có cậu đi theo phía sau anh trai mãi.
Các người lớn trêu chọc cậu và hỏi những câu hỏi kinh điển như: Con dính anh trai như vậy, nếu sau này anh trai có vợ thì con phải làm sao?
Giang Ngộ rất thông minh, nhưng thông minh đến đâu thì cậu cũng chỉ mới sáu tuổi, không hiểu được "Vợ" nghĩa là gì, chỉ theo bản năng cảm thấy vấn đề này quá xấu hổ, cậu không thích.
Tại sao lại hỏi một vấn đề như vậy? Chẳng lẽ anh trai có vợ thì sẽ không cần cậu sao? Vậy anh trai có thể đừng có vợ được không?
Cậu chỉ có anh trai, anh trai không thể không cần cậu.
Giang Ngộ buồn bã ôm lấy Lâm Kiến Tịch, vùi mặt vào trong lòng ngực anh: "Anh ơi, anh sẽ bỏ em ư?"
Cậu càng nghĩ càng ấm ức, không nhịn được rớt nước mắt, khi cậu khóc rất yên tĩnh, đôi mắt đỏ hoe, trên hàng mi dài dính đầy nước mắt, cho dù là khóc, nhìn cậu cũng vẫn ngoan ngoãn, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta đau lòng.
Lâm tiểu thiếu gia ở trước mặt trưởng bối luôn lễ phép, nhưng hôm đó anh đã nổi giận, không cho người khác hỏi lại vấn đề nhàm chán này nữa, Triệu Vân Khỉ cũng cảm thấy ngoài ý muốn.
Hai đứa trẻ tức giận bỏ về phòng, để lại các người lớn xấu hổ nhìn nhau.
Triệu Vân Khỉ đành phải giảng hoà, bảo bọn họ đừng để ý, Lâm Lâm chỉ là không thể nhìn được người khác khi dễ em trai.
Khách khứa rất xấu hổ, nghĩ thầm, tôi cũng không có khi dễ trẻ con mà? Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, ai ngờ được thằng bé lại khóc chứ.
Triệu Vân Khỉ làm như không hiểu những gì họ đang nghĩ, cười nhẹ bổ sung thêm một câu, trẻ con nhà chúng tôi rất nhút nhát, người lớn không nghĩ đó là vấn đề lớn, nhưng trẻ con thì không nghĩ vậy.
Sau đó, những người lớn đến làm khách không hỏi lại vấn đề này nữa.
Giang Ngộ vẫn đi theo Lâm Kiến Tịch, từ đứa trẻ ngoan ngoãn biến thành đứa trẻ ngoan ngoãn biết cáo trạng.
Khi Lâm Kiến Tịch còn nhỏ rất phóng khoáng, người khác sẽ không bao giờ biết anh đang nghĩ gì, những đứa trẻ đầu gấu khác ra ngoài làm trời làm đất khiến người ta ghét, anh thì khác, anh là chính mình.
Trong thành thị có nề nếp không có không gian phát huy, nên anh về quê giương oai, nhảy sông trượt chân chỉ là một trong những tác phẩm tiên phong vĩ đại của anh mà thôi, anh còn từng làm rất nhiều việc tồi tệ khác.
Trong làng có đống rơm xếp thành một đống rơm khô rất cao, anh kéo một đống rơm khô phủ một lớp thật dày trên mặt đất, muốn thử nhảy từ trên cao xuống đất có đau hay không.
Những lúc này, đều là lúc Giang Ngộ đi méc người lớn.
Kết quả bạn nhỏ Lâm Lâm còn chưa kịp nhảy, đã bị ông nội nghe tin chạy tới bắt tại trận, xách về nhà.
Ông nội cả đời đi lính, sau khi nghỉ hưu mới về quê dưỡng già, xách một đứa trẻ không tốn chút sức lực nào, bước đi oai phong lẫm liệt, bạn nhỏ Lâm Lâm chột dạ không dám giãy giụa, đành phải lặng lẽ quay mặt đi, lè lưỡi với Giang Ngộ.
Khi lớn lên một chút, Lâm Kiến Tịch tự nhận mình đã trưởng thành, không thể nghịch ngợm nữa, trong một đêm như thoát thai hoán cốt, ngoan đến khác nhau như hai người.
Vào một buổi tối, một con mèo hoang đột nhiên nhảy vào sân nhà Lâm gia, con mèo đen nhảy lên trên tường, từ trên cao nhìn xuống hai đứa trẻ, lại nhẹ nhàng nhảy xuống đất chạy khắp nơi trong sân.
Lâm Kiến Tịch "A" một tiếng, không chút do dự đuổi theo con mèo, muốn bắt lấy nó, mèo đen chạy ra sân, anh cũng chạy theo ra ngoài
Anh chạy nhanh, Giang Ngộ không đuổi kịp, đã sớm không thấy bóng dáng của anh đâu, Giang Ngộ chậm rãi dừng bước chân, bất lực nhìn con đường trống trải, ngập ngừng gọi một tiếng, nhưng không nghe được tiếng đáp lại.
Giang Ngộ không khỏi cảm thấy sợ hãi, sợ anh trai sẽ giống như ba mẹ, cùng nhau ra cửa, sau đó không bao giờ quay lại nữa.
Cậu luôn sợ hãi, vì vậy cậu mới luôn theo sát anh trai của mình.
Cậu khóc lóc trở về nhà, tìm dì Vương, nhờ dì Vương đi tìm anh trai.
Dì Vương vội vàng kêu người đi tìm, vừa đau lòng vừa buồn cười lau nước mắt cho cậu: "Đừng khóc đừng khóc, anh trai sẽ không sao, anh trai sẽ về nhanh thôi."
An ủi cũng vô dụng, Giang Ngộ còn nhỏ, nỗi sợ hãi mất đi đã ăn sâu bén rễ trong lòng cậu, trừ phi nhìn thấy người, bằng không cậu vẫn sẽ sợ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!