Chương 43: (Vô Đề)

Tiến độ dạy học của trường cấp ba Vân Thành rất nhanh, chương trình học ba năm đều học xong ở lớp mười một, nhiệm vụ lớp mười hai là mỗi ngày làm bài thi ôn tập củng cố kiến thức, với loại cường độ học tập áp suất cao này, Hùng Xán cho rằng dù Giang Ngộ có thông minh đến đâu cũng sẽ có ngày tụt dốc không phanh.

Sự thật chứng minh, cậu ấy suy nghĩ nhiều.

Giang Ngộ như là đã học từ trước, đối phó vấn đề học tập một cách dễ dàng, cho dù không làm được cũng có thể hỏi anh trai.

Tuy rằng cậu ấy rất hoài nghi, mỗi lần Giang Ngộ đi hỏi bài, rốt cuộc là thật sự không biết hay là mượn cớ làm nũng với anh trai.

Vì lo cho tinh thần và tâm lý ổn định của học sinh trong trường học, việc hai người ở bên nhau cũng không tiết lộ cho người khác, trong lớp ngoại trừ Hùng Thôi và Hùng Xán, tất cả mọi người đều cho rằng hai người bọn họ là anh em thuần khiết không tì vết.

Vì thế Hùng Xán thường xuyên nhìn thấy hai người quang minh chính đại ôm ôm ấp ấp, những người khác cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là anh em tình cảm tốt.

Tình cảm đúng là rất tốt, Hùng Xán tang thương mà nghĩ, nhưng tình cảm này hoàn toàn khác với tình cảm mà các bạn nghĩ đấy.

Lớp mười hai có áp lực học tập rất lớn, ngay cả khi giáo viên nghỉ học tiết tự học buổi tối, các học sinh trong phòng học cũng không ai ồn ào, tất cả đều im lặng làm bài tập.

Giang Ngộ cũng rất tự giác, không làm phiền các học sinh khác học bài, tận tâm truyền tờ giấy cho anh trai.

Lâm Kiến Tịch không ngờ phong thủy lại có thể biến hóa đến mức này, kiếp trước anh ghét bỏ phương thức giao tiếp của học sinh tiểu học, bây giờ lại sử dụng nó để yêu đương với em trai mình.

Giang Ngộ: [Cơm tối hôm nay không ngon.

QAQ]

Sau khi ở bên nhau, Giang Ngộ đã hoàn toàn giải khóa bản tính đeo bám của mình, lại còn rất giỏi làm nũng, mỗi ngày đụng tới chuyện gì cũng phải nói cho anh, tựa như giờ phút này, những người khác tuyệt đối sẽ không thể tưởng tượng được, bạn học Giang Ngộ trông nghiêm túc như thể đang suy nghĩ về một vấn đề toán học khó khăn, thật ra lại đang vẽ biểu tượng cảm xúc.

Lâm Kiến Tịch: [Tan học anh dẫn em đi ăn ngon.]

Sau khi viết xong câu này, anh đột nhiên cảm thấy rất kỳ diệu, dường như vô số nhớ nhung và hành hạ lẫn nhau của kiếp trước đều tan biến thành mây khói, anh giờ chỉ là một học sinh bình thường, trong lớp lặng lẽ thất thần, cùng người yêu bàn luận về việc ăn gì sau giờ tan học.

Đại thiếu gia cuối cùng cũng nhận ra, kiếp này anh và Giang Ngộ, ở trong mắt người ngoài là yêu sớm đến không thể sớm hơn.

Có chút thần kỳ… Cũng có chút đáng yêu.

Chuông tan học vang lên, phòng học im ắng thoáng chốc được thức tỉnh, các học sinh học tập với hiệu suất cao cả ngày trời mệt mỏi đứng dậy, thu dọn cặp sách chuẩn bị về nhà.

Bên ngoài trường có rất nhiều ô tô đậu, đa số là phụ huynh học sinh cấp ba đến đón con cái, hai người vòng qua rồi đi bộ đến phố ẩm thực gần trường, vừa bước vào thì Giang Ngộ nắm lấy tay Lâm Kiến Tịch.

Lâm Kiến Tịch quay đầu liếc nhìn cậu một cái, Giang Ngộ thản nhiên nói: "Yêu đương là phải nắm tay."

"Vậy em nắm chặt vào.

" Anh cười nói: "Ở đây đông người lắm."

Phố ẩm thực gần trường luôn luôn náo nhiệt, nhất là khi học sinh tan học vào buổi tối, một đám học sinh chen chúc đến nơi này dùng thịt nướng và các món ăn muôn hình muôn vẻ làm thư giãn đầu óc và dạ dày mệt mỏi sau một ngày dài.

Quầy thịt nướng ven đường bốc khói nghi ngút, hai người đi ngang qua mùi hương tỏa ra khắp con đường, dừng lại trước một quán ăn Quan Đông.

Trước quán ăn có một đội hình dài, ghế ngồi xung quanh đã chật kín, Lâm Kiến Tịch có chút lười biếng, dứt khoát dựa vào lưng Giang Ngộ, chờ đội ngũ đi lên.

Trong trường có rất nhiều người biết bọn họ, chỉ trong chốc lát, rất nhiều tầm mắt nhìn về phía bên này, Lâm Kiến Tịch bất động, cằm vẫn gác trên vai Giang Ngộ: "Giang Ngộ, rất nhiều người đang nhìn chúng ta."

"Cứ để họ nhìn đi."

Đội ngũ không nhanh không chậm dịch về phía trước, Giang Ngộ cõng anh đi về phía trước hai bước, lại buông, đầy đủ khiến người lười biếng nào đó vừa lòng: "Dù sao bọn họ cũng chỉ cho rằng em là em trai của anh."

Giang Ngộ đã từng thống hận thân phận "Em trai" này, nhưng hiện giờ, cậu đã có thể thản nhiên chấp nhận.

Vừa dứt lời, có người quen cũng đến đây xếp hàng mua đồ ăn Quan Đông, nhìn thấy hai người họ, vui vẻ chào hỏi: "Lâm Kiến Tịch, Giang Ngộ, thật trùng hợp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!