Lúc Giang Ngộ đi không phát ra tiếng động, không khắc khẩu cũng không đóng sầm cửa, cậu vô cùng yên tĩnh rời đi, giống như bình thường.
Nhưng đám trợ lý đứng bên ngoài, không một ai dám đối diện với tầm mắt của cậu, Cố Tinh càng hận không thể trốn xuống gầm bàn.
Trên người cậu không mang hung khí nguy hiểm, nhưng toàn thân cậu tản ra khí tràng tối tăm mãnh liệt, như một con dã thú bị giam cầm trong lòng đất không nhìn thấy ánh mặt trời sắp chui ra khỏi lồng, còn đáng sợ hơn bệnh tâm thần cầm dao.
Khi đi qua trước mặt Cố Tinh, Giang Ngộ ngừng một giây, liếc nhìn cô, sau đó không nói gì, đi thẳng.
Cố Tinh thiếu chút nữa bị đau tim, cô ôm ngực, nói với một trợ lý phía đối diện: "...! Hết hồn, làm tôi sợ muốn chết, tôi còn tưởng bí thư Giang định ám sát tôi."
Tiểu trợ lý cũng sợ tới mức run run: "Tôi, tôi cũng nghĩ vậy."
Cố Tinh run rẩy nâng chung trà lên, uống mấy ngụm nước lạnh bình tĩnh lại, sau đó sửng sốt nhớ tới một chuyện rất quan trọng, bí thư Giang sát khí bốn phía đi ra từ văn phòng, vậy vị tổng tài nào đó ở trong văn phòng thế nào rồi?
Còn sống không? Còn khoẻ mạnh không?
Cô muốn xem thử một chút, nhưng sợ lại bị bí thư Giang gặp được, gây ra sự hiểu lầm không đáng có, cô đành phải cẩn thận gọi điện thoại nội bộ.
Người trong văn phòng không trả lời, trực tiếp cúp máy.
May quá, còn sống.
Chuyện cãi vã giữa hai người chắc là chuyện trong nhà, không đến lượt người ngoài như cô xen vào, sau khi xác nhận tổng tài vẫn còn sống, Cố Tinh yên tâm một phần, nghiêm túc xử lý công việc.
Nhưng cô nhanh chóng trở nên bất an, những cấp dưới đưa tới một phần tài liệu cần tổng tài ký tên, nhưng tổng tài không mở cửa, hơn nữa còn cố ý dặn dò hôm nay không ai được phép vào văn phòng.
Cố Tinh: "..."
Hai anh em này rốt cuộc đã làm gì trong văn phòng?
Nếu không phải lúc Giang Ngộ rời đi rất đáng sợ, thì cô quả thực không khống chế được tư tưởng của mình nghĩ đến những thứ không nên nghĩ.
Mà sự thật cũng không khác gì những suy nghĩ không nên nghĩ của cô.
Lâm Kiến Tịch cau mày, nhìn bản thân trong gương, với bộ dạng hiện tại, anh còn không có dũng khí đi ra ngoài chứ đừng nói đến gặp người khác, môi anh đã hoàn toàn sưng lên, môi dưới bị cắn đang ứa máu ra — Tùy ý liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra anh bị chó cắn.
Anh vừa tức giận vừa uất ức, nuôi chó bị chó cắn, chẳng lẽ đây là số phận người chủ nào cũng phải trải qua?
Còn nữa, tại sao đều làm cùng một việc mà anh lại bị cắn chảy máu, còn con chó con Giang Ngộ thì vẫn như bình thường, chỉ lau miệng một cái là có thể nghênh ngang đi ra ngoài?
Có thể là anh bị hôn đến choáng váng, hoặc có thể là bị ngất xỉu, đầu óc mơ màng xoay vòng vòng một buổi mới nhớ tới, chính mình đã bị Giang Ngộ mạnh mẽ cưỡng hôn, toàn bộ quá trình, lúc bắt đầu anh mê mang rơi vào trạng thái ngoại tuyến, một lát sau cảm giác được nguy hiểm mới sống lại, chỉ lo đẩy Giang Ngộ ra, không ngờ lại quên ăn miếng trả miếng.
Anh cũng không phải người có thù tất báo, nhưng hiện tại, tự đáy lòng anh cảm thấy nếu không cắn trả thì mình quá lỗ.
Anh đã không ra khỏi văn phòng một ngày, môi chậm rãi bớt sưng, nhưng vết thương vẫn còn đó, anh không thể uống nước trực tiếp, chỉ có thể moi ống hút trong ngăn tủ ra, ngay khi cắn ống hút anh hoảng hốt cho rằng chính mình quay về lúc ba tuổi.
Anh vốn là tức giận, giận Giang Ngộ đột nhiên phát bệnh thần kinh, cho dù anh không phải con gái, cũng đâu thể hôn anh trước khi anh chưa đồng ý, đúng không? Có ai theo đuổi người khác như vậy sao? Hành vi lưu manh như vậy Giang Ngộ học từ ai?
Hơn nữa lời tỏ tình của Giang Ngộ thực sự là lời tỏ tình kém cỏi nhất mà anh từng nghe trong mấy năm qua, nào có người sẽ trực tiếp biểu đạt ra "Em muốn ngủ với anh" vậy chứ...! Nếu không phải biết Giang Ngộ thật sự thích anh, anh sẽ cho rằng đây là muốn hẹn anh làm bạn giường.
Chỉ là anh giận đến một nửa, khi lật ống hút trong phòng làm việc, cơn tức giận của anh dần dần biến mất thậm chí còn biến thành cảm xúc phức tạp hơn, trong sự bất đắc dĩ lại có bi thương sâu sắc.
Người khác sẽ nghĩ đến việc chuẩn bị ống hút trong văn phòng sao? Rất nhiều món đồ trong văn phòng đều là Giang Ngộ bày biện, cậu dường như luôn lo lắng anh sẽ đụng phải bất kỳ tai nạn nào, cậu gần như chuẩn bị mọi thứ có thể chuẩn bị.
Mà rất lâu trước kia, anh đi xa nhà không thích mang đồ nhiều, cũng là Giang Ngộ thay anh sắp xếp hành lý.
Giang Ngộ thích anh, tất cả đều được khắc ghi trong quá khứ, chỉ khi anh quay đầu lại mới hiểu được những thứ đó, thiếu niên từ lúc ban đầu đã cống hiến hết sức có thể.
Trái tim anh nóng bỏng, lại khó hiểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!