Chương 2: (Vô Đề)

Tuy Lâm Kiến Tịch tuổi còn nhỏ nhưng năng lực cảm nhận cảm xúc lại rất cao, cậu nhạy bén cảm giác được, tâm tình của em trai nhỏ không tốt.

Cậu bé đang khổ sở, là bởi vì ba mẹ cậu bé không ở nhà sao?

Khi ba mẹ không có ở nhà Lâm Kiến Tịch cũng như thế này, giữa suy đoán cậu có vài phần đồng cảm như bản thân mình cũng bị, cậu không muốn em trai nhỏ tiếp tục buồn bã, rõ ràng cậu cũng là một đứa trẻ, lại tại một khắc này không người dạy cũng hiểu dỗ dành trẻ con như thế nào, cậu dắt tay Giang Ngộ, nhẹ giọng hỏi: "Em trai còn nhớ anh không?"

Bước vào hoàn cảnh lạ lẫm, về sau cậu sẽ ở nơi này rất lâu, Giang Ngộ căng thẳng không biết phải làm sao, nói chuyện trở nên lắp bắp: "Nhớ, nhớ."

Lâm Kiến Tịch cười rộ lên, quay đầu nhìn về phía Triệu Vân Khỉ và Lâm Trí Minh: "Ba, mẹ, em trai còn nhớ con nè!"

Ban đầu Triệu Vân Khỉ còn lo lắng hai đứa nhỏ không thích nhau, nhìn đến trường hợp hài hòa như vậy, trái tim cô thả lỏng một nửa, trả lời: "Con xấu tính như vậy, em nó làm sao không nhớ con được."

Xấu tính đúng là xấu tính, lần đầu Lâm Kiến Tịch gặp mặt Giang Ngộ, nhìn thấy người ta mặc váy, cho rằng cậu là em gái nhỏ, vui vẻ nhào qua thơm má một cái, khen em gái nhỏ đáng yêu, lớn lên muốn cưới em gái nhỏ.

"Em gái nhỏ" Giang Ngộ không biết là sợ hay là bị khuôn mặt xinh đẹp của anh trai mê hoặc, sửng sốt trong chốc lát, thế mà nắm góc áo Lâm Kiến Tịch không buông tay.

Nghĩ đến quá khứ, ngữ khí Triệu Vân Khỉ càng thêm ôn hòa: "Lâm Lâm, dẫn em trai vào nhà chơi đi.

Đúng rồi, con chuẩn bị phòng cho em trai chưa?"

Chuẩn bị phòng không phải muốn Lâm Kiến Tịch đi thu dọn, mà là cậu quen làm mình làm mẩy ở nhà, tự xưng là "Tiểu hoàng đế" trong nhà, cả tòa biệt thự đều là hoàng cung của cậu, đã có người mới tới, vậy nhất định phải cần vị hoàng đế này chọn phòng cho em trai.

"Chuẩn bị rồi, phòng em ở bên cạnh phòng anh, được không?" Lâm Kiến Tịch vừa nắm tay cậu đi vào phòng, vừa hơi cúi đầu, dò hỏi ý kiến của em trai.

Ánh đèn không sáng lắm, chỉ vừa đủ thắp sáng cả sân, làm cả sân không đến mức chìm nghỉm trong bóng tối.

Giang Ngộ ngơ ngác nhìn Lâm Kiến Tịch, trẻ con sinh ra đã có trực giác với thiện ác, cậu có thể cảm nhận được thiện ý của Lâm Kiến Tịch đối với mình, mềm mại như đám mây.

Thần kỳ khiến cảm giác sợ hãi và căng thẳng của cậu tan biến rất nhiều, cậu gật gật đầu, lại nắm lấy tay Lâm Kiến Tịch, có chút sợ hãi gọi một tiếng: "Anh trai…"

"Sao vậy?"

"Em…" Giang Ngộ bối rối, thật vất vả lấy hết can đảm, âm thanh lại càng ngày càng nhỏ, "Em không dám ngủ một mình…"

Trẻ con nhát gan hết sức bình thường, chỉ là cậu mới đến, lo lắng bị ghét bỏ, cậu sợ sẽ khiến Lâm Kiến Tịch cảm thấy cậu phiền, lời nói cũng không dám nói rõ ràng.

Trẻ con không có ba mẹ luôn hiểu chuyện sớm, bởi vì sẽ không có người luôn dỗ dành họ, cũng sẽ không có người lại bất chấp tất cả che mưa chắn gió cho họ nữa.

Giang Ngộ mới năm tuổi, rất nhiều việc còn chưa kịp hiểu, ông trời nhẹ nhàng đẩy, bất tri bất giác đã đẩy cậu đến tòa núi lửa tên là "Hiểu chuyện", khiến cậu thời thời khắc khắc sợ hãi lo lắng bị ghét bỏ, học được cách làm một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời.

Cậu nói chuyện quá nhỏ, Lâm Kiến Tịch nghe không rõ lắm, nhưng nhìn đến vẻ mặt của cậu bé, Lâm Kiến Tịch lại có chút hiểu ra.

Cậu ngồi xổm xuống, nhìn em trai: "Có phải em sợ bóng tối không?"

Giang Ngộ bất an chớp mắt: "Dạ…"

"Khi còn nhỏ anh cũng sợ bóng tối." Lâm Kiến Tịch rõ ràng vẫn còn là trẻ con, có em trai không đến mười phút, cậu đã kiêu ngạo nâng thân phận của mình thành người lớn, săn sóc mà nói: "Bằng không em ngủ với anh đi, em muốn ngủ chung với anh không?"

Triệu Vân Khỉ và Lâm Trí Minh rất biết chừng mực mà không quấy rầy tâm tư thử thăm dò lẫn nhau của hai bạn nhỏ, hai người lớn sờ đầu hai bạn nhỏ một phen, sau đó xách túi đồ vào phòng của mình.

Giang Ngộ chậm rãi nói: "Muốn."

"Có phải em rất sợ không?" Lâm Kiến Tịch nhìn cậu dần dần nắm chặt lỗ tai thú nhồi bông, bỗng nhiên vụng về ôm cậu vào trong lòng ngực, học theo ngữ khí dỗ dành của người lớn: "Bảo bối đừng sợ, anh trai sẽ bảo vệ em."

Giang Ngộ siết chặt góc áo của cậu, im lặng hồi lâu, gần như nức nở trả lời một tiếng: "Dạ."

Ánh đèn trong sân hòa vào bóng đêm.

Chờ được người về rồi, lại náo loạn trong chốc lát, Lâm Kiến Tịch bắt đầu mơ mơ màng màng, mí mắt sắp dính vào nhau, lại vẫn ăn vạ trong phòng khách không chịu đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!