Chương 15: (Vô Đề)

Phương Thiệu bị nước trong ly xối đến lạnh thấu tim, không thể không bò dậy, c** q**n áo bỏ vào máy hong khô.

Trong lúc chờ hong khô, cậu ta nhớ tới cuộc gọi lúc nãy, đứng ở trong phòng vệ sinh kêu: "Lâm Kiến Tịch, em trai ông vừa mới gọi điện thoại cho ông đó!"

Lâm Kiến Tịch không chút hoang mang rót ly bước thứ hai, uống xong, mới hỏi: "Em ấy có nói gì không?"

"Không nói gì." Phương Thiệu nói: "Nhưng nghe ngữ khí của em ấy, sao tui cảm thấy có chút hung dữ? Không hề đáng yêu như ông nói."

"Ông cũng không phải anh trai của em ấy, tại sao em ấy phải đáng yêu với ông.

Tui đi ngủ, ông tự tìm chỗ ngủ đi, bye."

Trở về phòng, Lâm Kiến Tịch cầm điện thoại nhìn thời gian, 3 giờ 40 phút.

Thời gian này hiển nhiên là quá muộn, anh nghĩ nghĩ, quyết định không quấy rầy giấc ngủ của Giang Ngộ.

Ngày hôm sau, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Cố Tinh trước cửa phòng học, mí mắt Lâm Kiến Tịch giật giật, trực giác cho biết không ổn.

Mà sự thật cũng không ổn, Cố Tinh không hổ là người có thể mượn tay Phương Thiệu làm quen được với anh, sức chiến đấu cao đến thái quá, theo đuổi người khác cũng theo đuổi đến oanh oanh liệt liệt, chỉ trong một tuần, toàn khối đều đã biết cô đang theo đuổi Lâm Kiến Tịch.

Lâm Kiến Tịch cảm thấy bối rối.

Có thể là bởi vì gương mặt này, từ khi anh đi học tới nay có rất nhiều cô gái theo đuổi anh, nhưng không mấy ai giống như Cố Tinh không sợ gì cả quyết chí tiến lên, anh không biết nên giải quyết như thế nào mới tốt.

"Ông sợ cái gì." Phương Thiệu vừa chơi game, vừa nói: "Cô ấy thích ông như vậy, ông thử ở bên cô ấy xem, dù sao ông cũng không mệt."

Lâm Kiến Tịch hơi nhíu mày, anh không thích cách nói này, "Tui sợ sẽ có hại cho cô ấy."

"Có hại chỗ nào, theo đuổi được nam thần còn có hại?"

"Tui hỏi ông một vấn đề." Lâm Kiến Tịch nói: "Tại sao ông theo đuổi nữ thần của ông?"

"Đương nhiên là bởi vì tui thích cô ấy rồi." Phương Thiệu cũng không ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn chằm chằm ngọn núi trên bản đồ trong game.

"Vậy nếu có một cô gái khác theo đuổi ông, ông có đồng ý không?"

"Chắc không đồng ý…" Phương Thiệu suy tư: "Nhưng cũng không dám nói, trước tiên phải xem cô ấy như thế nào đã."

"…"

Lâm Kiến Tịch đá ghế của cậu ta qua một bên: "Cút ra, chắn đường."

"Đệt." Phương Thiệu đột nhiên không kịp phòng ngừa, trượt tay, nhân vật trong game nhảy xuống núi: "Đại ca, sao tự nhiên hung dữ vậy?"

Lâm Kiến Tịch không thèm để ý đến cậu ta, trực tiếp ra cửa.

Hôm nay anh hẹn Cố Tinh ăn cơm, muốn nói rõ ràng với cô, nhưng anh cũng không xác định được có thể nói rõ ràng hay không.

Trước đó, anh đã nói không ít lần như "Cậu là cô gái tốt nhưng tớ không thích cậu, chúng ta không thể ở bên nhau", nhưng Cố Tinh không nghe, còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Liệt nữ sợ triền lang, tớ tin tưởng, cậu kiên trì như thế nào cũng sẽ có một ngày bị tớ cảm hóa, trước tiên cậu đừng vội vã từ chối tớ được không, lỡ như sau này cậu phải lòng tớ thì sao?"

Lâm Kiến Tịch: "…"

Anh không còn lời nào để nói, cho nên thậm chí anh đã quên phản bác một câu mình không phải liệt nữ.

Từ chối một người là một việc khó khăn, đặc biệt là ở mặt tình cảm, nếu anh vô tình một chút, anh tự nhiên sẽ không vì vậy mà bối rối, nhưng anh không phải, anh là người lớn lên trong hoàn cảnh được yêu thương, anh nhận được nhiều tình yêu và thiện ý, cho nên anh cũng muốn đối đãi với người khác như vậy

Chỉ là có lẽ ở vấn đề tình cảm thật sự rất khó chu toàn, anh nghĩ mãi cũng không nghĩ ra một biện pháp có thể từ chối Cố Tinh mà không làm cô tổn thương.

Vị trí chỗ hẹn hơi xa trường học, lúc anh đến, Cố Tinh còn đang trên đường đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!