Chương 87: Hẹn Gặp Lại

Sầm Thâm lần nữa lao vào thế giới của bản vẽ trận pháp.

Hoàn Nhạc thì vung đao lên múa trong sân.

Hai người họ hứa hẹn với nhau một lời vừa nghiêm trang vừa tươi sáng, biệt ly như lửa xém lông mày, hành lý trên vai trùng xuống hơn nữa, nhưng trời thu nơi đây vẫn cứ là trời thu nhàn nhạt tĩnh tại.

Cuộc sống thật giống như không có gì thay đổi cả.

"Ta phải chăm luyện một chút, từ sau khi tới thời hiện đại thì chẳng có cơ hội ra tay, cứng tay quá.

Nếu cứ như vầy mà về, chắc chắn Bình Nhi sẽ lại dạy dỗ ta, các đồng liêu ở Đài Chu Tước cũng châm biếm ta mất." Hoàn Nhạc thẳng thắn đối diện với ly biệt, không kiêng dè gì mà nói về chuyện sau khi về nhà, nụ cười vẫn như trước.

A Quý ban đầu còn líu lưỡi vì quyết định của bọn họ, bởi vì bất kể là Hoàn Nhạc chờ đợi hay cũng là cải sửa Tú Cầu Nhỏ đều không phải chuyện dễ dàng.

Nhưng, vậy thì đã sao?

A Quý thấy có thể mà.

"Nếu ngươi làm văn chẳng câu cụt câu què thì chắc anh người cũng không nghiêm khắc như thế.

Học lệch là không đúng đâu, Nhạc Nhạc thiếu hiệp, ta thấy trước nhất người nên tính toán xem làm sao giải thích với người nhà chuyện ngươi bỏ đi bụi, lẽ nào người quên mất ngươi làm thế mà gặp được bọn ta à?" A Quý bảo chàng.

Hoàn Nhạc sờ mũi, ngay sau đó nhả ra một câu khiến A Quý trợn trắng mắt: "Ta mà hoàn hảo như vậy thì trời cao quá bất công rồi."

A Quý muốn tìm Sầm Thâm tố cáo, song vừa quay đầu đã phát hiện hắn đang ngồi trước bàn chiến đấu với bản vẽ trận pháp, ông bèn nhỏ giọng miễn cho làm phiền hắn, "Ngươi chờ đi, chờ ta từ phương Bắc trở về, lần nữa hóa thành hình người cho người mở mang cái gì mới gọi là hoàn mỹ, cái gì mới kêu là ngọc thụ lâm phong."

"Không đâu." Hoàn Nhạc nghiêm trang nhìn ông: "Lần sau ông gặp ta sẽ là một ta đã lại một lần từ Đại Đường đến đây, vượt qua hồng trần cuồn cuộn, nhìn qua trời cao đất rộng khắp muôn nơi, không gì không làm được."

"Giờ đó ngươi già rồi."

"Người ta kêu là thành thục, ta cũng không giống ông chưa già đã yếu."

"Mắc ***."

"A Sầm, A Quý thả bom kìa!"

Sầm Thâm nhức bưng bưng cả đầu, quả bom này nổ tới chỗ hắn rồi.

Sửa Tú Cầu Nhỏ không phải việc đơn giản, nhưng cũng không khó như trong tưởng tượng.

Bởi vì bản vẽ trận pháp cơ bản đã được Liễu Thất hoàn thiện rất tốt, Sầm Thâm cũng không muốn tăng cường công năng gì trong thời gian ngắn, mà là cải biến một ít tiết điểm, cố gắng hết sức giảm bớt lượng cua ngoặt trong quá trình truyền dẫn năng lượng, cho nên chỉ cần đảm bảo không phá hỏng kết cấu vốn có của bản vẽ trận pháp là ổn.

Những phương pháp cải tiến như vậy luôn là đề bài muôn thuở trong giới thợ thủ công.

Thợ thủ công càng giỏi càng có thể đảm bảo hiệu quả của mỗi một giọt năng lượng, đây mới là nan đề Sầm Thâm muốn thử sức.

Bởi Liễu Thất không thể nghi ngờ gì chính là một trong những người đàn ông đứng trên đỉnh cao ấy.

Việc sửa chữa còn đang tiến hành từng bước, chưa biết chừng nào mới hoàn thành, ngày A Quý lên đường đã cận kề.

Đó là một buổi sáng mùa thu rất đỗi bình thường, ông Lý nhà bên cất giọng và tiếng chim sẻ gần như vang lên cùng lúc.

Chẳng bao lâu sau, bà Vương đã lên tiếng, trước sau như một ca cẩm cằn nhằn bạn già.

Trong con hẻm sáng sớm đã dậy lên cảnh tượng náo nhiệt.

Quầy điểm tâm bánh kếp vừa đẩy ra tới, tiếng chuông xe linh kinh leng keng đã vang khắp nơi.

Thanh niên đạp xe dừng lại, ngó xem độ mập của bóp tiền rồi quyết định thêm hai hay ba cái trứng gà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!