Chiều thứ bảy, Hoàn Nhạc ngồi một mình ở ngạch cửa chính, lấy gạch đập quả óc chó Sầm Thâm ném cho chàng, vừa ăn hạt óc chó vừa nhìn xa xăm về nơi đầu hẻm.
A Quý tốn nửa giờ bò từ trong phòng ra tới, hỏi chàng đang làm gì, Hoàn Nhạc trả lời: "Ta đang quan sát, phu tử nói ta không hiểu lòng người sâu, không biết thế gian rộng lớn, có thể bỏ nhà trốn đi, nhưng khi trở về phải viết mười bài văn nộp cho hắn."
"Phu tử của ngươi là phu tử ở thư vện sao? Có chuyện cổ vũ học trò trốn khỏi nhà luôn?" A Quý hỏi.
"Phu tử đương nhiên là phu tử ở thư viện, hắn là phu tử tốt nhất trên đời này, chẳng qua rất rất nghèo." Hoàn Nhạc nghiêng đầu hồi tưởng: "Chính vì quá nghèo nên hắn mới nhận ta, bởi ta có tiền."
A Quý: "… Phu tử của các ngươi đúng thật không rập khuôn.
Vậy ngươi quan sát ra đạo lý gì chưa?"
"Chưa.
Nhân thế nhiều điều mờ mịt, lòng ta nhiều ưu phiền ây." Hoàn Nhạc lắc đầu, lại là cục gạch "Bụp" xuống đập tan tác quả óc chó.
"Ngươi cứ từ từ ưu phiền đi." A Quý không thích chàng bày ra dáng vẻ kẻ văn nghệ sâu lắng này, đoạn chậm rì rì bò trở về, tìm cá vàng chơi.
Hai ngày bình thường như thế trôi qua, mỗi ngày Hoàn Nhạc đều ngồi ở ngạch cửa đập quả óc chó, đáng ngạc nhiên là hoàn toàn không nghẹn ra một câu chi, hồ, giả, dã.
Chàng còn qua quan sát cửa nhà Vô tiên sinh cách vách thật lâu, nhưng vẫn không thể ngộ ra được gì, rất tiếc nuối vì vậy.
Trái lại, Sầm Thâm nhờ đó mới hưởng thụ được thanh tĩnh hiếm thấy, sắc mặt khá hơn nhiều.
Nhưng đến chiều ngày thứ ba, Hoàn Nhạc từ bên ngoài bất thình lình xông vào với vẻ kinh ngạc, A Quý giật mình thảng thốt tới nỗi đương bò khỏi chậu nước mà ngã tỏm trở về.
Sầm Thâm vội vã muốn khóa cửa, nhưng đã không còn kịp rồi, Hoàn Nhạc víu khuôn cửa, đôi mắt trừng lớn hỏi hắn: "Võ tài nhân làm hoàng đế?"
Động tác đóng cửa của Sầm Thâm dừng một chút, hỏi ngược lại: "Cậu có ý kiến?"
Hoàn Nhạc vội vàng lắc đầu, kích động tràn ngập trong ánh mắt: "Lợi hại quá đi, thật là lợi hại, nàng còn là nhân loại đó, mẹ ta muốn chiếm núi làm vua còn phải đánh ba trăm hiệp đây."
Phản ứng của Hoàn Nhạc nằm ngoài dự liệu của Sầm Thâm, hắn hỏi theo bản năng: "Cậu không phản đối hả?"
"Tại sao ta phải phản đối?" Hoàn Nhạc lấy làm khó hiểu.
Sầm Thâm lặng thinh, tuy hắn không hỏi kỹ về xuất thân của Hoàn Nhạc, nhưng thiếu niên áo gấm dám vượt khỏi hoàng thành lúc nửa đêm, nhất định không giàu thì quý.
Con cháu quý tộc trong hoàng thành thông thường là đối tượng được tiếp thu lễ giáo chính thống nhất.
Dường như Hoàn Nhạc nhìn thấu nghi hoặc của Sầm Thâm, cười ha hả, giang hai tay ra giải thích: "Chẳng cần biết ai trong nhân loại làm hoàng đế, núi sông này cũng là núi sông của ta cả."
Sầm Thâm hơi run, hắn ngược lại quên mất, Hoàn Nhạc chung quy là yêu quái.
Mấy chục ngàn năm qua, thế giới yêu quái chỉ thừa hành một luật thép —— kẻ mạnh làm vua.
Mà cùng lúc đó, Sầm Thâm nảy ra biện pháp tốt để chế ngự Hoàn Nhạc.
"Cậu biết Võ tài nhân làm hoàng đế từ chỗ nào?" Hắn hỏi.
"Bà Vương ở sát vách rủ ta xem TV." Hoàn Nhạc đáp: "TV đẹp mắt lắm."
Trong nhà Sầm Thâm không có TV, chỉ có chiếc máy vi tính hắn dùng để phục vụ công việc, và đã tự tay cải tạo, trên cơ bản không ai chạm vào được.
Hoàn Nhạc lại không có điện thoại di động, cho nên tận hôm nay mới biết sự thực mà tất cả người Trung Quốc, ngoại trừ chàng, đều biết hết.
Khiến Sầm Thâm cảm thấy kỳ diệu nhất chính là, hắn sống ở đây nhiều năm như vậy còn chưa nhận mặt toàn bộ hàng xóm, Hoàn Nhạc mới tới ba ngày đã qua nhà bà Vương sát vách xem TV.
Đến cùng ai mới giống một người hiện đại hơn?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!