Thần dược trong truyền thuyết đã biến thành thuốc độc, kết cục quả tình khiến người phải thở than.
Đến cùng Hắc Thất Diệp có còn là Thất Diệp hay không, rốt cuộc Thất Diệp từng yêu Nam vương hay chăng, đã trở thành bí ẩn khó giải phủ đầy bụi giữa lịch sử cuồn cuộn.
Nhưng Hoàn Nhạc vẫn không cam lòng lắm, Thương Tứ nói, sau khi quốc gia Ma La cổ mất đi Thất Diệp đã biến thành thổ nhưỡng cho tội ác sinh sôi, cho nên bị phong toả, bây giờ đã không thể tìm được nữa.
Đây tựa hồ tuyên bố con đường chữa bệnh này đã hoàn toàn bị phá hỏng, mà Hoàn Nhạc vẫn không muốn bỏ cuộc —
- Nhỡ đâu Hắc Thất Diệp sẽ biết cách khác để tìm tới Ma La thì sao?
Song, chàng phải làm sao mới có thể gặp Hắc Thất Diệp?
Hoàn Nhạc cũng không hỏi thẳng Thương Tứ, ở địa vị như Thương Tứ, chắc chắn y không xa lạ gì với tháp Vãng Sinh, lại còn là người tự tay lùng bắt Hắc Thất Diệp, y nói không thể tới thì là không thể tới.
Nếu Hoàn Nhạc trực tiếp khoác lác không biết ngượng nói với y mình muốn vào giếng tìm người, nói không chừng sẽ bị y dứt khoát ném xuống giếng cho chết luôn.
Nhất định Sầm Thâm cũng không cho phép chàng làm như thế, cho nên chuyện này phải cẩn thận châm chước.
Phu tử chết trong miệng giếng kia.
Đến bây giờ Hoàn Nhạc còn nhớ rõ ràng hình ảnh khi đó, lòng vẫn hơi ngơ ngẩn.
Thăm hỏi không có kết quả, Hoàn Nhạc đành phải cùng Sầm Thâm về nhà trước.
Đợi bọn hắn đi rồi, Thương Tứ lại trầm ngâm nhìn theo hướng hai người rời khỏi.
Kiều Phong Miên đẩy kính mắt, nhíu mày, hỏi: "Sao thế vị ông nội Tứ này, hiếm thấy ngươi bày ra vẻ mặt như vậy."
"Khó nói." Thương Tứ đứng dậy, "Ta thấy chút mùi vị quen thuộc từ trên người tiểu yêu quái kia."
"Quen biết hả?" Kiều Phong Miên tò mò.
"Có loại cảm giác khó tả lắm, nhưng ta có thể khẳng định, ta đã gặp cậu ta ở đâu rồi." Thương Tứ không có khả năng nhận lầm, hơi thở của mình càng không nhầm lẫn được, y có thể cảm giác hơi thở pháp thuật mình đã để lại trên người con chó săn nhỏ kia.
Tuy rằng hơi thở từ từ phai nhạt, nhưng quả thực từng tồn tại.
Chẳng qua….
Y sống lâu năm như vậy, gặp nhiều người như vậy, không nhớ ra cũng bình thường.
Kệ nó.
Hãy cứ về nhà ăn cơm thôi.
"Tiêu rồi, ta còn phải mua đồ ăn." Thương Tứ nhanh chóng chạy đi.
"Đã gặp nhau ở đâu…." Kiều Phong Miên tiếp tục suy nghĩ, càng cân nhắc càng thấy thú vị, đôi mắt ẩn náu sau thấu kính thoáng nheo lại.
Trên đường về nhà, Hoàn Nhạc nắm tay Sầm Thâm, cẩn thận chú ý thay đổi trên mặt hắn, một lúc lâu sau mới châm chước mở miệng, "A Sầm, người đang buồn cho Thất Diệp kia à?"
Sầm Thâm lắc đầu, "Sao lại hỏi vậy?"
Bởi thì thoạt nhìn người hơi không vui.
Em lại không thể hỏi người có phải người đau lòng vì không tìm được lá Ma La không, thế thì có lẽ người sẽ càng đau lòng hơn.
Hoàn Nhạc đáp: "Thương Tứ nói không sai, đúng thật không phải câu chuyện tốt lành.
Nhưng cực kỳ lâu trước đây, ấy vậy mà vùng đất này có nơi như quốc gia Ma La cổ và vương triều Khổng Tước, thần kỳ quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!