Chương 5: Hẻm Hồ Đồng Tây Tử

Hoàn Nhạc bị trộm bọc đồ biến thành kẻ nghèo túng, càng bám dính Sầm Thâm hơn.

Trên đường từ Tây An về Bắc Kinh, tầm mắt hắn chưa từng rời khỏi Sầm Thâm, ăn cơm cũng nhìn chằm chằm, ngủ cũng nhìn chằm chằm, tới đi WC cũng không buông tha.

Sầm Thâm giống như mọi lúc mọi nơi đều bị cái đèn pha với công suất một ngàn ki

-lô

-oát rọi vào, không một tế bào nào có thể tránh thoát.

Nóng nảy, cần hút thuốc, muốn đánh người.

Thật vất vả về đến Bắc Kinh, quầng thâm mắt của Sầm Thâm lại đậm thêm một phần, ánh mắt lạnh lẽo như dao nhọn.

A Quý cũng không dám mạo hiểm sáp tới gần hắn vào lúc này, chỉ có Hoàn Nhạc điếc không sợ súng, theo sát đằng sau.

Nhà Sầm Thâm ở hẻm hồ đồng tên là Tây Tử trong khu Tây thành phố, ngôi nhà trệt nhỏ có sân nằm sâu trong hẻm.

Nơi này là nhà hắn cũng là cửa hàng của hắn, cửa hàng tạp hóa tên "Khí ".

Hoàn Nhạc hiếu kỳ với tất cả mọi thứ trong đường hẻm, từ bước chân đầu tiên, cứ như đi vào thế giới kỳ diệu.

So với những tòa nhà kỳ quái cao chọc trời, đủ loại phương tiện giao thông khó bề mường tượng, bay trên trời, chạy dưới đất suốt một đường lại đây thì hết thảy tại nơi này, kể cả là tường gạch mang theo hồi ức thời trước, xe hàng rong bán bánh kếp Thiên Tân hay cũng là tờ bướm quảng cáo được dán ở đâu đó, hơi thở phố phường ập tới trước mặt càng thêm say lòng người.

Đối với thiếu niên từ Đại Đường mà nói, bất kể là Bắc Kinh hay Bắc Bình, đều xa lạ như nhau.

Chàng ngắm nhìn thế giới này bằng đôi mắt hoàn toàn mới, ngạc nhiên đến mức Sầm Thâm phải ngợ rằng bản thân đang ở một địa phương vô cùng ghê gớm.

Mà mọi người tại ngõ hẻm Tây Tử cũng sẽ nhớ rõ ngày đó, một thiếu niên áo lam tuấn dật giống như phá vỡ hàng rào thời gian xông vào nơi đây, chàng đang ngắm phong cảnh, người trong phong cảnh cũng đang ngắm chàng.

"Quao, các ngươi ở chỗ này cũng khác nhau." Hoàn Nhạc khịt khịt cái mũi chó, nhạy bén ngửi được yêu khí khó xua tan trong không khí.

Yêu khí ở đây càng đậm hơn so với khu vực phồn hoa dòng người cuồn cuộn trên đường cái rộng lớn.

Ngõ nhỏ có rất nhiều yêu, Hoàn Nhạc phân biệt được cả, hầu hết là tiểu yêu, ngư long hỗn tạp.

Hơi thở yêu quái và con người tràn ngập hòa hợp bên nhau, trong anh có tôi, trong tôi có anh, hình thành một loại hương vị độc đáo.

Cửa hàng của Sầm Thâm nằm ở chỗ sâu nhất, bảng hiệu bằng gỗ thô viết một chữ "Khí" tròn trịa màu vàng, khác phong cách cá nhân của hắn một trời một vực.

Đẩy cửa bước vào chính là khoảng sân nhỏ, phân nửa được lát gạch xanh phân nửa nền đất, một Cây Xuân cao hơn tường bao, cao hơn nóc nhà, ló đầu ra từ kẽ hở đô thị, che một nửa thái dương.

Sầm Thâm nhường bước trước gốc cổ thụ đáng tuổi ông nội mình này, lựa chọn dùng diện tích cửa sổ sát đất lớn bù cho việc thiếu ánh sáng.

Hành lang hẹp cũng giữ lại màu sắc nguyên sơ nhất của gỗ thô, trông rất giống với màu nắng.

Ngoại trừ nhà vệ sinh, chỗ này chỉ có tổng cộng ba gian phòng ở, gian lớn nhất làm văn phòng, gian nhỏ làm nhà bếp, còn lại chính là phòng ngủ.

Phòng ngủ cũng chỉ kê một cái giường và tủ quần áo, kéo tấm rèm màu xám ra, gió trong vườn gần như thổi lộng vào.

Hoàn Nhạc kinh ngạc, bởi vì ngôi nhà nhỏ nhưng thoải mái này thoạt nhìn hoàn toàn không có nét liên quan với Sầm Thâm.

Đi vào gian phòng làm việc lớn nhất kia, kệ gỗ trang trí cao thấp không đồng nhất, đan xen bắt mắt, mấy chậu cây xanh nhỏ xinh để bàn, trên tường còn có hai bức họa.

Gần như có thể dễ dàng trông thấy đủ loại đồ vật tinh xảo ở khắp mọi nơi.

"Đừng đụng vào." Giọng nói xa xăm dọa Hoàn Nhạc nhảy dựng.

Hoàn Nhạc vội vàng ra khỏi phòng rồi đuổi theo Sầm Thâm thẳng vào bếp, hỏi: "Ta ngủ chỗ nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!