Cuối cùng cầu Nam Lưu đã không còn can hệ tới thư sinh điên ngớ ngẩn nữa, trò cười mua vui cho vô số người dân làng trên xóm dưới lại như đám bọt nước nhỏ chẳng đáng chú ý giữa thịnh thế, từ ấy biến mất khỏi nội thành Trường An.
Rốt cuộc Hoàn Nhạc cũng không gặp lại hắn lần nào, cũng chưa từng nghe tin tức về hắn.
Đại Đường quá nhiều người nha, khắp nơi trong thành Trường An đều có tài tử, nếu tổ chức hoạt động tuyển chọn tài năng theo cách thức hiện đại, ước chừng có thể náo nhiệt, "nóng sốt" hơn cả khoa cử.
Ai còn nhớ tới một kẻ bị đào thải giữa biển tuyển thủ chứ?
"Haiii…" Hoàn Nhạc thở dài, chống cằm ngồi bên hiên nhà, lần thứ hai rơi vào suy nghĩ sâu xa về yêu sinh.
Ưu tú, xét cho cùng làm sao phán định đây? Sinh mệnh đều giống nhau, cớ sao lại bất đồng nhiều như vậy? Hay nên nói rằng, ngay khi bắt đầu đấng cao xanh cũng đã sáng lập cả sự bất bình đẳng.
Cho nên, trời cao thấy chàng sở hữu quá nhiều, bèn tạo ra vụ Quỷ Yến kia để ném chàng tới thời hiện đại sao?
Không không không, quăng chàng tới hiện đại là ban ân, tới hiện đại chàng mới có thể gặp được A Sầm.
Hoàn Nhạc tự nhiễu mình hôn mê luôn, bỗng dưng, một vật thể lạnh lẽo kề sát mặt chàng.
Hoàn Nhạc hồi hồn bừng tỉnh, thấy Sầm Thâm ngồi xuống bên cạnh, đưa cho mình Coca lạnh vừa nãy.
"Còn đang nghĩ về Tống Lê à?" Giọng Sầm Thâm nhẹ nhàng.
"Không, em đang nhớ người cơ." Thiếu niên chìm trong ái tình cuồng nhiệt vừa mở miệng, lời ngọt ngào liền tuôn.
Ấy vậy mà Sầm Thâm không để ý, tiếp tục hỏi: "Hắn và em là bạn bè ư?"
"Chưa đến mức." Hoàn Nhạc uống ngụm Coca lạnh, thoải mái hà một tiếng, "Em chỉ là rất thích giao lưu với người khác, họ với em không giống nhau, mỗi người mỗi phương mỗi khác, anh không cảm thấy thú vị lắm sao?"
Sầm Thâm miễn cho lời bình.
"Năm nọ có một đạo sĩ tha phương vào thành Trường An, bốc quẻ cho em phán rằng số em không có con cái, a tỷ tức khắc đánh hắn một trận.
Đạo sĩ nổi giận, nguyền rủa không ai thèm lấy a tỷ của em, mẹ em lại tẩn hắn thêm chập nữa."
Sầm Thâm chẳng kinh ngạc trước sự dũng mãnh của người nhà họ Hoàn, có điều vị đạo sĩ kia bốc quẻ thế nhưng cũng khá chuẩn.
Hoàn Nhạc vui cười hào hứng bảo: "Bây giờ nhìn lại, đạo sĩ cũng đâu nói sai.
Có lẽ chờ tới lúc em trở về cũng còn gặp hắn được, tại a tỷ em kêu là ngày sau khi kết hôn sẽ mời hắn đến uống rượu mừng."
Tha cho đạo sĩ đi.
"Có manh mối về món đồ Tống Lê nhận được từ chỗ Liễu Thất chưa?" Sầm Thâm hỏi.
"Vẫn chưa, em nghĩ đến hơi nhức đầu rồi." Hoàn Nhạc giả vờ đau đớn xoa xoa đầu, khóe mắt lại quan sát vẻ mặt Sầm Thâm, một vệt giảo hoạt chợt lóe lên trong mắt.
Sầm Thâm cứ lẳng lặng xem chàng diễn kịch, đúng như dự đoán, chẳng quá vài giây sau Hoàn Nhạc đã dính lên người hắn.
"Em muốn nằm chốc lát, như vậy sẽ nghĩ rõ ràng hơn chút." Hoàn Nhạc được voi đòi tiên dựa vào người Sầm Thâm, kẻ cao lớn đĩnh đạc thường khi lúc này như không còn xương cốt, chẳng bao lâu từ dựa đã biến thành gối lên đùi hắn.
Sầm Thâm bất lực che đôi mắt cười của chàng.
Hoàn Nhạc chớp mắt mấy cái, lông mi quẹt qua lòng bàn tay hắn, xuyên qua kẽ tay còn có thể nhìn thấy mặt Sầm Thâm —— ừm, ngắm A Sầm ở góc độ này cũng vẫn đẹp.
"A Sầm ời." Hoàn Nhạc nhấc tay nắm chặt tay Sầm Thâm, nhẹ nhàng gỡ ra.
Ánh mắt chàng cứ thâm tình chân thành như vậy, ngay lúc Sầm Thâm cho là chàng sắp sửa nói lời tâm tình buồn nồn gì thì chàng bỗng nở nụ cười, chống người dậy, một tay khóa gáy Sầm Thâm rịt xuống, đón lấy môi hắn.
Sầm Thâm bất ngờ không kịp trở tay, thiếu chút nữa thì đập vào mình chàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!