Mấy ngày này của A Quý trôi qua không mấy êm đềm, tuổi đã cao, lại bị Sầm Thâm đột ngột phát bệnh hù đến tim suýt rơi ra ngoài, đêm không thể chợp mắt.
Người già cả mà, quan trọng nhất là giấc ngủ, đợi mãi bệnh tình của Sầm Thâm mới ổn định thì trong ngôi nhà nhỏ bất chợt nghênh đón thời kỳ yêu đương.
Nhìn thấy Sầm Thâm dường như đã nghĩ thông suốt một phần rồi, tâm A Quý tự nhiên vui vẻ, song nói chuyện yêu đương cũng phải chú ý thái độ, đúng không?
Một đứa trẻ vốn mộc mạc bỗng dưng đeo khuyên tai, vừa lẳng lơ vừa màu mè, người già cả khó tiếp thu.
Còn Nhạc Nhạc thiếu hiệp nữa, làm cái gì vào buổi tối vậy chứ? Mỗi ngày đều tạo kết giới cách âm, không biết còn tưởng rằng đang làm chuyện xấu hổ ngượng ngùng gì đó, thật tình.
Ngươi làm thì cứ làm đi, nhất thiết phải đề phòng ta sao? Lão già đây nghễnh ngãng, nghe không rõ.
A Quý bày tỏ khiển trách.
Nhưng trên thực tế Hoàn Nhạc quả tình không làm gì, mặc dù đề nghị của Kiều Phong Miên khiến chàng khá lung lay, song thân thể Sầm Thâm không tốt, nếu chàng đã làm thật thì đấy không phải hành vi súc sinh hay sao?
Cho nên, chàng và Sầm Thâm chỉ là đắp chăn ngủ thuần khiết mà thôi.
Có điều mùa này không mấy thân thiện với Hoàn Nhạc, bởi vì thiên nhiệt, bọn họ từ hai cái chăn đã tự nhiên quá độ thành một cái chăn mỏng.
Mà thứ còn khô nóng hơn so với thời tiết chính là con tim Hoàn Nhạc.
Áo ngủ của Sầm Thâm vẫn kín cổng cao tường, nhưng ngủ một hồi, trước sau cũng có nhiều chỗ không cẩn thận lộ ra ngoài.
Do vậy mỗi đêm Hoàn Nhạc đều mất ngủ, tội nghiệp rúm lại ở một bên, thanh tâm quả dục, làm quân tử đường hoàng.
Ngày đó, hai người khám bệnh ở chỗ Nam Anh trở về, Nam Anh nói kinh lạc của Sầm Thâm hồi phục tương đối rồi, nên cho hắn một bình sương hoa, dặn hắn tăng liều lượng nhỏ vào bồn tắm, ôn dưỡng cho tốt.
Sầm Thâm đương nhiên muốn nghe theo lời khuyên của bác sĩ, vì thế tối hôm ấy, hắn ngâm lâu hơn một lát.
Hoàn Nhạc lại bỗng dưng bịt lỗ tai ngồi xổm dưới hiên, cúi đầu nhìn chằm chằm sàn nhà, cứ như có hoa nở ra từ khe hở sàn nhà.
A Quý hiếu kỳ hỏi chàng: "Nhạc Nhạc thiếu hiệp ngươi làm gì đó? Hai mắt ngó trân trân."
Hoàn Nhạc cứng ngắc xoay đầu lại, "Ta đang….
Suy ngẫm yêu sinh."
"Suy ngẫm yêu sinh ngươi che lỗ tai làm gì?"
"Không làm gì cả."
Hoàn Nhạc phủ định rất nhanh chóng, nhanh đến mức hơi khả nghi.
Mà A Quý nghi ngờ nhìn chàng hồi lâu cũng không tìm ra được manh mối gì, bởi vậy đành phải thôi.
Lúc này lỗ tai Hoàn Nhạc giật giật, chàng nghe rõ rõ ràng ràng tiếng trong phòng tắm.
Thiếu niên được di truyền gen trội từ đời cha mẹ sở hữu thiên phú bẩm sinh, bất kể là mùi vị hay thanh âm gì, cách rất xa chàng cũng có thể cảm nhận được.
Thậm chí chàng còn có thể nhờ đó mà mô tả trọn vẹn mỗi một động tác của Sầm Thâm trong nhà tắm.
Bưng lỗ tai chỉ là thể hiện thái độ, thái độ chính nhân quân tử.
Chỉ chốc lát sau, Sầm Thâm không hề biết gì lau tóc bước ra khỏi buồng tắm, đi thẳng vào phòng làm việc.
Khoảnh khắc mở bản thảo của Ngô Sùng An hắn liếc nhìn Hoàn Nhạc, chàng đang lăn lộn trên hành lang.
Gần dây Hoàn Nhạc có xu thế phát triển thành chó vô liêm sỉ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!