Sầm Thâm tưởng rằng Hoàn Nhạc nói muốn mua khuyên tai cho mình là đùa giỡn, không ngờ là thật.
Ngày hôm sau, Hoàn Nhạc kéo Sầm Thâm ra ngoài, nhất quyết phải cùng hắn đi sắm đồ.
Thiếu niên Đại Đường ưa chưng diện nhá, đã âm thầm đọc rất nhiều tạp chí, còn rành rẽ xu hướng hiện hành hơn so với Sầm Thâm.
Sầm Thâm không kháng cự lại chàng, buộc lòng phải cùng chàng ra ngoài.
Lần này Hoàn Nhạc chuẩn bị rất đầy đủ, không riêng gì chu đáo đeo theo bình trà dưỡng sinh, còn lôi ra một chiếc xe đạp từ chỗ nào không biết, chính là loại có yên chở người.
Chàng vỗ vỗ yên sau đã buột lớp đệm mềm, cười đến tỏa nắng rạng rỡ, "Lên, em chở anh."
"Em biết chạy sao?"
"Đương nhiên rồi."
Hoàn Nhạc khá là tự tin, thực tế chứng minh chút chuyện nhỏ này quả nhiên cũng không làm khó được chàng, thậm chí Hoàn Nhạc còn vừa lái xe vừa vẫy tay chào hỏi các cô bác hàng xóm đi ngang qua.
"Ui, Nhạc Nhạc chở Tiểu Sầm đi chơi hả?"
"Dạ phải, chào buổi sáng Trần thúc nha!"
"Nhạc Nhạc con."
"Chào buổi sáng bà Vương!"
"Nhạc Nhạc đang đi đâu đó?"
"Dạ hẹn hò!"
Nghe thấy hai chữ "hẹn hò" này, tay Sầm Thâm đương vịn eo Hoàn Nhạc giữ càng thêm chặt, mà cũng không lên tiếng.
Thế nên Hoàn Nhạc cứ như vậy chở Sầm Thâm rêu rao khắp nơi, không biết kín đáo chút nào.
Cũng may con hẻm mặc dù sâu nhưng cũng hữu hạn, chỉ chốc lát sau Hoàn Nhạc đã quẹo vào đường cái bên ngoài, chung quanh đều là người xa lạ, thái độ của Sầm Thâm cũng càng dửng dưng hơn.
Trạm đầu tiên là cửa hiệu cắt tóc, Hoàn Nhạc không lựa chọn tiệm cắt tóc Quân Quân Sầm Thâm thường đến, bởi vì hiệu tóc này đậm đà hơi thở những năm bảy mươi tám mươi của thế kỷ trước, thoạt nhìn không hề thời thượng.
Tiền lương của Hoàn Nhạc cũng không còn dư lại mấy, về cơ bản không thể vào nổi sa
-lông tóc cao sang nào khác, hôm nay chàng lại không muốn tiêu tiền của Sầm Thâm, cho nên không thể làm gì khác hơn là chọn một tiệm nom cũng không quá tệ.
Sầm Thâm vốn gầy, gần đây còn sụt ký mất thịt thà, vẻ bệnh tật càng lượn lờ không rời khỏi chỗ giữa hàng lông mày, nhưng hắn lớn lên khá dễ nhìn, ai gặp cũng phải thầm khen một câu "Bệnh mỹ nhân".
Thợ cắt tóc tỉ mỉ quan sát hắn cả buổi, bèn đề nghị: "Tóc này đừng cắt, tôi sửa một chút, tỉa tóc mái là được rồi.
Anh ấy gầy, mặt lại nhỏ, hợp với tóc dài thế này, đẹp lắm."
Tóc Sầm Thâm đã sắp chạm vai, tuy bình thường lười chăm sóc nhưng chất tóc vốn rất tốt.
Hắn không chú trọng vấn đề tóc dài tóc ngắn, hơn nữa, thợ cắt tóc đâu thèm hỏi ý kiến hắn.
Người anh ta hỏi là Hoàn Nhạc.
Ý tưởng của Hoàn Nhạc rất lớn, lưu về điện thoại một đống hình ảnh tham khảo, nói nọ nói kia với thợ cắt tóc nửa ngày, thiếu chút nữa ép người ta phát điên.
Sầm Thâm bất động như núi, lẳng lặng ngó hai người họ thảo luận.
Sau hai giờ, cuối cùng kiểu đầu mới của Sầm Thâm cũng được làm xong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!