Chương 42: Từ Hẻm Tây Tử

"Liều lĩnh hay không là tuỳ tâm.

Là thầy thuốc, trước giờ ta luôn hy vọng bệnh nhân có dũng khí đấu tranh với vận mệnh, nhưng cũng tuỳ từng người." Nam Anh từ tốn ung dung rót trà cho họ, dường như nhìn thấy chuyện cũ làm người phải than tiếc qua lớp khói mờ mịt bốc lên từ nước trà, "Thầy của Tiểu Kiều chính là bán yêu, mà hồi ấy quốc gia rung chuyển, chiến loạn nổi khắp tứ phương, số phận của một cá nhân đã sớm trở nên không đáng để ý, cho nên đến nửa năm ông cũng không trụ nổi."

Nghe vậy, Hoàn Nhạc lập tức nhớ tới tình trạng khác thường ở Kiều Phong Miên đêm đó, hoá ra mấu chốt là đây.

Anh từng chứng kiến người thân nhất ra đi, cho nên hơn ai hết anh hiểu chứng bệnh này có bao nhiêu đáng sợ, vô phương cứu chữa biết chừng nào.

"Nhưng bây giờ cũng không giống ngày xưa đúng không?" Hoàn Nhạc hỏi.

"Không giống." Nam Anh đưa trà qua cho bọn hắn, "Viện nghiên cứu kia của nhà họ Chử kia chính là một hy vọng mới."

"Tiên sinh cũng biết viện nghiên cứu đấy à?" Hoàn Nhạc hỏi theo bản năng, thốt lên xong mới nhớ ra, nếu Kiều Phong Miên là cố vấn pháp luật của viện nghiên cứu thì Nam Anh có biết cũng chẳng phải chuyện kỳ lạ.

"Họ đã tới tìm ta.

Đây là việc tốt, ta có thể giúp thì đương nhiên sẽ giúp, thế nhưng… Nghiên cứu là quá trình lâu dài, chiếu theo tiến độ hiện nay, e rằng còn cần thêm một khoảng thời gian nữa.

Chưa kể, dù sao y học hiện đại và phương pháp truyền thống cũng khác nhau, thân thể nửa yêu không chịu nổi dằn vặt, một nước sai, bại cả ván cờ."

Giọng Nam Anh rất nhẹ nhàng làm người nghe cũng vô thức giảm nhẹ tiếng, song hắn cũng không muốn cho người ta những hy vọng hão huyền.

Hắn gặp quá nhiều bệnh nhân, càng hy vọng xa vời càng bất lực.

Sắc mặt Sầm Thâm vẫn tái nhợt, chỗ bị cắn rách trên môi tụ máu đỏ bừng, nhưng thoạt nhìn hắn cũng không thất vọng cho lắm, "Tôi chỉ muốn biết, như hiện giờ, tôi còn cách nào không?"

Nam Anh đáp: "Trước tiên ta châm cứu cho anh, quá trình có thể sẽ đau một chút, nhưng phải kiên trì, ít nhất có thể sống thêm nửa năm."

Sầm Thâm quả quyết dị thường: "Được, nửa năm thì nửa năm."

"A Sầm…" Hoàn Nhạc lại không đành lòng, trong thoáng chốc không biết đến cùng nên vui mừng hay nên khổ sở.

Lúc này Kiều Phong Miên xách hòm thuốc quay lại, Nam Anh dẫn Sầm Thâm vào nhà trúc trong đình để châm cứu.

Hoàn Nhạc cũng muốn tháp tùng, nhưng Nam Anh ngăn chàng lại, ôn hoà dặn: "Mong anh hãy chờ ở bên ngoài chốc lát."

Trong nhà trúc nho nhỏ, chiếc giường tản ra mùi thơm nhẹ nhàng đặc trưng của trúc.

Nam Anh thuận tay đốt hương an thần đặc chế, rồi bảo Sầm Thâm cởi áo nằm lên giường, đoạn mở hòm thuốc, lấy châm bạc ra.

Châm bạc lớn nhỏ có đủ, lít nha lít nhít mấy chục cây, ai trông cũng dễ thấy râm ran cả da đầu.

Sầm Thâm thì đã quen do trước kia hắn từng thử qua nhiều loại phương pháp trị liệu, nên chỉ nhàn nhạt nói một câu, "Làm phiền anh."

Nam Anh không vội vã hạ châm, hắn thấy vết thương ghê rợn trải rộng khắp lưng Sầm Thâm, bèn vươn tay vuốt ve.

Ngón tay tinh tế mềm mại tựa như tự có ma thuật, những đốm sáng nhỏ bé theo đó chạy xuống miệng vết thương, chúng tức khắc bắt đầu tự động khép lại chầm chậm.

Sầm Thâm chỉ thấy lưng ngưa ngứa, cảm giác đâm nhói ở chỗ bị thương từ từ biến mất, còn ngón tay Nam Anh lại chợt sựng khi lướt đến sau gáy hắn.

Nam Anh dừng một chút rồi gỡ băng gạc ra, nhìn thấy vết thương kia nom hệt như lỗ máu thì nhẹ giọng hỏi: "Thương tổn thế này chắc chắn đau lắm phải không?"

Sầm Thâm lắc đầu, lặng thinh.

"Thực ra gai của nhím rất mềm mại." Nam Anh chỉ cần liếc mắt một cái đã thấu được nguyên nhân gây thương tích, hắn lại nói: "Mọi sự mọi vật luôn luôn có lý do tồn tại của mình.

Đừng phủ định bản thân, nhỡ mà muốn trách thì cũng là ông trời chưa phải, có đúng không?"

Sầm Thâm nghe xong, quay đầu nhìn hắn, Nam Anh cười tiếp lời: "Một người bạn đã nói với ta —

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!