Chương 39: Thập Nhị Kim

Tàu hỏa đã rời bến, Ngô Sùng An qua đời rồi, Liễu Thất cũng không trở về nữa.

Ông lão mang theo chút tiếc nuối khép mắt vĩnh viễn, Sùng Minh đóng máy vi tính, nhìn hai người đang trầm tư, lên tiếng: "Liễu Thất người này, tôi cũng không gặp ông ta tại Thượng Hải.

Nghe nói sau đó ông ta đi núi Bất Chu, không xuất hiện thêm lần nào, không rõ sống chết."

Nghe vậy, Sầm Thâm tiếp tục giữ im lặng.

Liễu Thất đã chết, nhưng việc liên quan đến Hoàn Nhạc và Tú Cầu Nhỏ, hắn không dám dễ dàng để lời ra khỏi miệng.

Ngược lại Hoàn Nhạc chủ động hỏi: "Tiên sinh Sùng Minh cảm thấy…..

Vì sao Liễu Thất đột nhiên không đi Thượng Hải?"

Sùng Minh đáp: "Có khi nào trải qua vụ nổ kia, ông ta bỗng trở nên tâm nguội ý lạnh với thế giới này?"

"Tôi thấy ấy." Giọng Kiều Phong Miên chợt truyền tới từ chỗ cách đó không xa, "Ông ta cho là chư vị kia bệnh quá, cũng không thú vị nên đi đấy chứ."

Sầm Thâm ngước mắt nhìn lại, chỉ thấy Kiều Phong Miên mặc quần áo ở nhà, choàng thêm áo khoác bước ra từ giữa phòng, trông dáng dấp lười biếng như vừa tỉnh ngủ.

Sùng Minh đứng dậy đón anh, vươn tay ôm eo anh, rồi hai người dán vào nhau thì thầm vài câu, đoạn Sùng Minh rời đi.

Kiều Phong Miên đi tới ngồi xuống, bưng trà của Sùng Minh lên uống một hớp, hỏi: "Xem xong video rồi?"

Sầm Thâm gật đầu: "Cảm ơn."

Kiều Phong Miên cười cười, "Không cần cảm ơn tôi, giúp anh chẳng qua là tự dưng thích thú thôi.

Tôi và Ngô Sùng An không có quan hệ thân thiết, nhưng chỉ là người cũ năm xưa chẳng còn mấy, chợt hay tin về anh ta nên có chút hoài niệm."

"Nhà Ngô tiên sinh ở hẻm hồ đồng Tây Tử, lúc tôi phát hiện ra thì ông đã qua đời nhiều năm rồi.

Nếu anh muốn nhìn ông, hài cốt đang được chôn cất trong sân." Sầm Thâm nói.

Kiều Phong Miên không phản ứng gì, cuối cùng bảo: "Tảo mộ là chuyện cực kỳ buồn chán, người chết đã chết, đối với một nắm xương trắng thì có tâm sự gì hay để giải bày?"

Lời này của Kiều Phong Miên nghe hơi bạc tình, song tỉ mỉ ngẫm lại, cũng không phải không có đạo lý.

Nhưng đối với Sầm Thâm mà nói, suy nghĩ của người khác cũng không quan trọng.

"Tôi có thể xem thanh đao của anh Kiều được không?" Hắn hỏi.

"Đương nhiên được." Kiều Phong Miên thoải mái hiếm thấy, gọi bảo đao ra đặt lên bàn trà.

Đao của Kiều Phong Miên và đao của Hoàn Nhạc có độ dài khác nhau, đao của Hoàn Nhạc là Đường đao dài mảnh, mà cây đao này tuy đủ dài nhưng bản to, giống Trảm Mã Đao (Mã tấu) hơn.

Mười hai chiếc vòng vàng được thiết kế trên sống đao kêu vang leng keng như theo một nhịp điệu đặc biệt nào đó mỗi khi vung đao.

Tóm lại, đây là thanh đao rất độc đáo.

Sầm Thâm cầm đao quan sát kỹ lưỡng, rốt cuộc tìm được con dấu cá nhân đặc trưng của thợ thủ công.

Dấu ấn hẳn thuộc về thầy của Ngô Sùng An, Sầm Thâm nhìn chẳng hề quen mắt.

"Cây đao này tên gì?"

"Thập Nhị Kim."

Thập Nhị Kim? Bởi vì mười hai vòng kim loại móc trên nó sao? Thật là một cái tên kỳ cục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!