Chương 31: Mối Quan Hệ

Cuối cùng Sầm Thâm vẫn thất bại trong việc từ chối Hoàn Nhạc, buộc phải để chàng bò lên giường.

Mặc dù hai người đắp hai cái mền, Hoàn Nhạc cũng không ầm ĩ nữa, nằm đàng hoàng xong thì yên phận như thể thực sự chỉ đơn thuần muốn tìm một người ở bên cạnh mà thôi.

Cả hai người như thức trắng đêm ấy.

Sầm Thâm biết Hoàn Nhạc không ngủ, chàng mở mắt trao tráo tận hừng đông, vẻ mặt trầm tĩnh khó thể đoán là đang nghĩ suy gì.

Hoàn Nhạc cũng rõ Sầm Thâm còn tỉnh, mặc dù hắn đã khép mi, hô hấp lại không lường gạt ai được.

Đến rạng sáng, Sầm Thâm rốt cuộc không ngăn nổi cơn buồn ngủ mà chậm rãi thiếp đi.

Lúc này Hoàn Nhạc mới cẩn thận khẽ nghiêng người sang, ngẩn ngơ ngắm gương mặt Sầm Thâm đương say giấc.

Nhìn một hồi, ý nghĩ hỗn loạn tràn ngập trong đầu dần dần lắng xuống, ánh mắt bị người bên gối hấp dẫn, chàng kìm lòng không đậu nhích tới gần hôn lên mặt hắn.

Mềm mại nhẹ nhàng hôn một cái rồi thôi.

Lông mi Sầm Thâm giật giật, mà cũng chỉ giật giật.

Đợi khi hắn lần nữa thức dậy thì đã quá trưa.

Trong nhà bếp có sẵn cháo nóng hổi, mà người nấu cháo đã đi làm, chỉ chừa một con rùa vô công rỗi nghề nằm phơi thây trên hành lang tắm nắng.

"Ấy, Tiểu Thâm Thâm, đêm đầu tiên cảm giác như thế nào?" Con rùa này miệng còn chán cơm thèm đòn.

Sầm Thâm phớt lờ ông, húp cháo rồi thẳng tiến về phòng làm việc, tiếp tục nghiên cứu.

Sầm Thâm nghiên cứu đã mấy hôm mà vẫn chưa có giải pháp thích hợp cho hoa văn lưu chuyển năng lượng của Liễu Thất.

Nhưng hắn đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, biết mình đang leo lên ngọn núi cao vô cùng, không thể nóng ruột đòi hỏi kết quả.

Hắn tạm gác Tú Cầu Nhỏ qua một bên, chuyển hướng thu thập tất cả những kiến thức căn bản liên quan tới trận pháp để bắt đầu lại lần nữa.

May mắn thay, Ngô Sùng An tuyệt đối chính là chuyên gia trong lĩnh vực này.

Xét về mặt giá trị thì dĩ nhiên bản thảo của ông không bằng Tú Cầu Nhỏ, song ý nghĩa phổ quát của nó lại ăn đứt pháp khí kia.

Một khi Sầm Thâm dành hết tâm trí cho nghiên cứu, hắn lại sa vào trạng thái say mê và không quan tâm bất kỳ điều gì khác.

A Quý buồn chán bĩu môi, chờ rồi chờ, ngóng trông đến hơn ba giờ chiều, sau cùng cũng thấy Hoàn Nhạc quay lại.

Hôm nay là ngày cuối chàng làm công tại cửa hàng hoa, chàng về nhà rất sớm và nhân tiện mua hai cái bánh nhân thịt cho Sầm Thâm.

Trừ tiền mua bánh nhân thịt, chàng đưa toàn bộ khoản lương kiếm được trong tuần qua cho Sầm Thâm.

Sầm Thâm không muốn, đẩy trả lại chàng.

Hoàn Nhạc tiếp tục đẩy nó tới trước mặt hắn: "Ta chỉ muốn cho ngươi.

Huống hồ, ta sống ở đây ngươi cũng đâu đòi ta xu nào đúng không?"

Sầm Thâm không thắng nổi chàng tại chiến trường cố chấp, bèn coi nó là tiền thuê nhà và cất vào ngăn kéo, sắp tới thả năm mươi đồng trên tủ giày cho chàng mỗi ngày là xong.

Dù sao cũng không có bao nhiêu tiền.

Hoàn Nhạc kết thúc công việc bán thời gian thì bước vào trạng thái rỗi rãi, vì bây giờ còn sớm, chàng cũng chưa vội nấu cơm nên chàng lấy bút dạ viết chữ lên tường kính.

Chàng không đơn giản chỉ vẽ vời mua vui mà còn ghi ra tất cả những người có liên quan theo những gì chàng nhớ được, liệt kê sạch các mối quan hệ, từ đó nỗ lực suy luận đáp án cuối cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!