Chương 3: Dám Làm Dám Chịu

Sầm Thâm không thể tỉnh lại trước hừng đông, nhưng thiếu niên cũng không bị chú cảnh sát bắt đi.

A Quý nghĩ tới nghĩ lui, quần áo lố lăng còn giải thích được, nhưng sợi dây thừng vô phương bị cắt đứt thì nằm ngoài thường thức rồi, đến lúc đó kinh động người bên trên, e rằng chuyện bọn họ đảo ngược thời gian ở đây sẽ tạo thành phiền toái.

Ông không muốn bị đày tới Côn Luân tu sửa địa mạch đâu, lao động cải tạo quá đáng sợ.

A Quý bày cái kết giới nhỏ có bán kính hai mét tại chỗ, tạm thời không cần lo lắng bị nhân loại phát hiện.

Mà dựng nên kết giới chính là một trong những tiêu chuẩn để đánh giá yêu quái đủ hùng mạnh hay không.

"Nếu ngươi có thể tạo kết giới, tại sao không thể biến hình?" Thiếu niên rất tò mò.

"Đừng tùy tiện hỏi thăm bí mật của lão yêu quái, mẹ ngươi chưa từng dạy ngươi sao?" A Quý liếc xéo chàng: "Sẽ chết thê thảm lắm."

"Mẹ ta nói ta mạng lớn."

"Đúng vậy, bỏ nhà trốn đi liền trốn tận năm hai ngàn không trăm hai mươi lăm, toàn Đại Đường mạng ngươi lớn nhất."

A Quý vừa nói vừa cố gắng hết sức lôi áo khoác Sầm Thâm làm rơi đắp lên người hắn, miễn cho hắn bị chết cóng.

Thiếu niên giữ nguyên tư thế ngồi xổm bên cạnh quan sát, đặt vấn đề chẳng ngừng nghỉ, không hề tự cảm giác được mình là tù binh.

Đúng là thiếu niên kỳ kỳ quái quái, người Đại Đường ai cũng kỳ quái vậy à?

Nếu là trước kia, A Quý có thể tán gẫu với chàng ba ngày ba đêm, song một cái kết giới đã hao phí hơn phân nửa năng lượng của ông, giờ phút này ông chỉ muốn chui vào mai ngủ.

Trên tường thành trống trải lạnh lẽo, chẳng mấy chốc chỉ còn lại mỗi thiếu niên tự ngẫm mà tự ngậm ngùi xót thương.

Kết giới chặn cả cơn gió rít gào, bầu trời đêm tại đô thị hiện đại hóa càng xám xịt, không có nổi một vì sao rơi vào đôi mắt chàng.

"Còn chưa ai hỏi tên ta nữa….." Thiếu niên lầu bầu, đặt mông ngồi xuống đất, nhìn đèn đóm xa xa mà suy nghĩ xuất thần.

Cuộc gặp gỡ lạ lùng như vậy, rốt cục là hiện thực hay chỉ là giấc mộng thôi?

Chẳng biết đã qua bao lâu, chàng lại tiu nghỉu nằm xuống: "Đói quá hà…."

Hôm sau, bình minh đánh thức những nụ tầm xuân.

Sầm Thâm lần nữa mở mắt, lập tức giật mình bởi gương mặt tuấn dật gần trong gang tấc.

Thiếu niên kia kề cận hắn, hàng mi rõ ràng, dài mà rậm.

Vì duyên cớ kết giới quá nhỏ, cả người chàng đều cuộn tròn, tay chân còn bị trói chặt chẽ, vóc dáng một mét tám mươi mấy ngủ đến là vạn phần uất ức.

Lúc này chưa có du khách trên tường thành, Sầm Thâm tranh thủ thời gian yên lặng hóa hình tại chỗ rồi mặc quần áo, trên đùi vẫn đau nhức như cũ, khó thể di chuyển như bình thường.

Hắn nhớ tới mũi tên đó, mặt lại đen thêm mấy phần, đỡ tường thành nhấc chân đạp vào mông thiếu niên.

"Đừng làm ồn ta…." Thiếu niên lầm bầm trở mình, không tỉnh.

Sầm Thâm lại đá đá chàng, chàng vẫn không chịu tỉnh, Sầm Thâm hết cách đành trực tiếp bắt A Quý trát lên mặt chàng, thế là đánh thức người thành công.

"Bình Nhi ngươi lại chọc ta!" Chàng tức giận bật ngồi dậy, mở to đôi mắt buồn ngủ nhập nhèm trừng Sầm Thâm.

"Nơi đây không có Bình Nhi của cậu." Sầm Thâm thu hồi A Quý đương ngủ mê mệt, ánh mắt bình tĩnh trông thẳng chàng, hỏi: "Tỉnh táo hơn chưa?"

Thiếu niên sửng sốt hồi lâu mới tìm về mạch suy nghĩ của mình, gật đầu trong vô thức.

Sầm Thâm nói: "Bây giờ tôi cởi trói cho cậu, nhưng cậu phải cam đoan tuyệt đối không động tay động chân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!