Chương 29: Giả Vờ Câm Điếc

Sầm Thâm vừa dứt lời, phòng làm việc tức thời rơi vào cảnh im lặng chết chóc.

Hoàn Nhạc quắc mắt nhìn chằm chằm Sầm Thâm, cứ như phải nhìn cho mặt hắn nở hoa.

Sầm Thâm cũng không e dè, cứ thế lặng thinh mà kiên định.

Ba phút sau, Hoàn Nhạc nghi ngờ quay đầu ngó A Quý đang đứng bên lề hóng hớt: "Ồ? A Quý, mới nãy ngươi có nghe thấy ai nói chuyện không?"

A Quý: "…"

Sầm Thâm: "……."

Hoàn Nhạc cười tủm tỉm, biểu cảm muốn bao nhiêu hồn nhiên thì có bấy nhiêu hồn nhiên, cần mấy phần ngây thơ cũng có ngay mấy phần ngây thơ, Sầm Thâm không nhịn được bảo: "Đừng giả đui giả điếc, cậu nghe được tôi đang nói gì."

"Ta đâu nghe." Hoàn Nhạc thẳng thắn dứt khoát.

"Đây không phải vấn đề cậu nghe hay không, chuyện này không có kết quả." Sầm Thâm nhíu mày.

Hoàn Nhạc bỗng khom xuống, hai tay chống lên tay vịn hai bên, vây Sầm Thâm lại trên ghế.

Chàng cúi đầu nhìn Sầm Thâm, cặp mắt dòm hắn lom lom, đường nét trên mặt từ từ đanh lại thật lạnh lẽo và cứng rắn, giống chú chó con đột nhiên nhe nanh gầm gừ.

Rồi chàng chợt nhếch mép cười: "Không thử sao ngươi biết không có kết quả?"

Trong câu nói tựa lời thề sắt son vừa buông khỏi miệng thiếu niên hiển lộ một luồng kiêu ngạo lẫn gàn bướng.

Mái tóc dài rủ xuống quệt qua tai Sầm Thâm, thật ngứa.

Hắn ngước mắt nhìn đối phương, cảm giác được hơi thở người này phả ra càng lúc càng mãnh liệt, bất giác không biết nên làm thế nào.

"Ép ta nóng nảy đi," Đối phương còn hăm dọa: "Ta hôn ngươi liền."

Giây phút nói lời này, ánh mắt Hoàn Nhạc trắng trợn đảo qua đôi môi mỏng của Sầm Thâm, nấn ná nơi yết hầu cùng xương quai xanh, đoạn tranh thủ bỏ chạy mất dép trước khi Sầm Thâm nổi cơn thịnh nộ.

"Ta còn phải nấu cơm tối, không ăn cơm tối không nghe được cái gì hết!" Hoàn Nhạc tẩu thoát, ghẹo đã thì chuồn, thật kích thích, để lại Sầm Thâm giận cũng không được, không giận cũng không xong, bất động cả buổi.

"Ùng ục ùng ục ọc ọc….." A Quý lặn xuống nước để nín cười, nhưng bong bóng vẫn không ngừng sủi vì ông đang cười tới co giật.

"Câm miệng!" Sầm Thâm rốt cuộc không thể kềm chế nữa.

"Ai." A Quý trồi lên mặt nước, lên án: "Nhạc Nhạc thiếu hiệp trêu chọc ngươi, mắc mớ gì đến ta hở? Ngươi như vậy gọi là cổng thành cháy, con rùa trong ao gặp tai ương đa.

Ôi không đúng, là nhà cổ bén lửa."

"Ông muốn chết hả?"

"Đừng thế mà, Tiểu Thâm Thâm."

Sầm Thâm hít sâu một hơi, trong đầu rối tung lên hết.

A Quý không nhịn được hỏi: "Nhạc Nhạc thiếu hiệp rất tốt mà, đừng khinh y nhỏ tuổi, đáng tin cậy lắm đấy, nhà chúng ta đang thiếu một người tỏa sức sống khắp tứ phía như vậy mà.

Ta thấy ngươi cũng đâu quá ghét y, làm chi phải vội vã cự tuyệt?"

Sầm Thâm nghe xong thì chẳng đáp ngay.

Hắn không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía phòng bếp, sau đó chuyển qua hoa hướng dương trong lòng, ngón tay nhẹ nhàng vỗ về cánh hoa, đợi hồi lâu mới lên tiếng: "Cậu ấy rồi sẽ rời đi."

A Quý thầm nghĩ hóa ra là thế, đang muốn khuyên đôi ba câu đã nghe Sầm Thâm nói tiếp: "Tôi cũng sẽ đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!