Chương 28: Nguyên Thăng

Cuối cùng hoa hồng xinh đẹp được đặt ở đầu giường của Sầm Thâm.

Hoàn Nhạc tự cắm, còn đặc biệt thi pháp chụp thêm cái lồng bảo vệ cho hoa, vừa kéo dài thời gian nở của nó vừa gián tiếp phòng ngừa Sầm Thâm quăng bỏ.

Suy nghĩ của Hoàn Nhạc tinh tế và tỉ mỉ như vậy, Sầm Thâm luôn bó tay hết cách với chàng.

Hắn đành phải chấp nhận sự thực rằng có những đóa hồng đỏ đang được bày ở đầu giường, trong đó cất chứa nỗi lòng của một thiếu niên, hằng đêm tiến vào tim hắn từ khắp mọi phía, khiến hắn trằn trọc khó thể ngủ yên.

Cũng may Hoàn Nhạc không mang thêm hoa khác về nhà, cuộc sống bình thường cứ thế tiếp diễn.

Đến ngày thứ ba, bỗng một vị khách lạ ghé thăm căn nhà nhỏ.

Lúc đó Sầm Thâm đang luyện bồi nguyên quyết trong sân, nghe tiếng gõ cửa cũng không để ý.

Hoàn Nhạc chạy khỏi phòng bếp, đeo luôn tạp dề ra mở cổng.

Cổng vừa mở, chàng nhìn người đến và hỏi: "Chào anh, xin hỏi anh tìm ai?"

Người đàn ông trung niên ấy ước chừng hơn bốn mươi tuổi, mặc bộ tây trang tinh xảo, tóc được chải gọn gàng cẩn thận, điềm đạm và nho nhã, tuy khóe mắt thấp thoáng chút nếp nhăn vô cùng nhạt, song có thể thấy được anh ta bảo dưỡng cực kỳ tốt.

"Chào cậu, xin hỏi Sầm Thâm có ở nhà không?" Anh hỏi.

"Anh là?" Hoàn Nhạc hỏi ngược lại.

Khách tới mỉm cười giải thích: "Xin lỗi, đã quên tự giới thiệu.

Tôi họ Chử, tên Chử Nguyên Bình."

Họ Chử? Đây không phải con trai Chử Ký Ninh hay sao! Hoàn Nhạc lập tức nghiêm mặt, quan sát anh từ trên xuống dưới, hấp tấp bảo "Chờ" rồi đóng sập cổng ngay và trở vào trong tìm Sầm Thâm.

Sầm Thâm vẫn chú tâm đánh bồi quyết như cũ, đến khi kết thúc thức cuối cùng, bấy giờ mới thở hổn hển nhìn sang, hỏi: "Cậu nói gì?"

Hoàn Nhạc lặp lại lần nữa: "Chử Nguyên Bình, chính là con trai của người đàn ông kia, tìm tới đây."

Sầm Thâm hơi nhăn mày, ban đầu muốn dứt khoát trả lời "Không gặp", nhưng chợt khựng lại trong tích tắc xoay người, sau cùng phun ra một câu: "Cậu kêu anh ta vào đi."

Hoàn Nhạc cũng không sợ Chử Nguyên Bình, Chử Ký Ninh nào cả, dù gì hết thảy đã có chàng rồi, vì vậy dẫn người vào trong.

Chử Nguyên Bình ôn hòa nói cảm ơn, đoạn đặt chân vào sân, đánh giá từng nhánh cây ngọn cỏ tại nơi này một cách thẳng thắn mà không thất lễ, mãi cho tới khi bắt gặp A Quý mở to cặp mắt đậu xanh nhìn chằm chằm mình đầy cảnh giác.

Một người một rùa bốn mắt ngó nhau, Chử Nguyên Bình không tỏ vẻ bất ngờ, chỉ gật đầu hỏi thăm ông: "Xin chào."

A Quý ngờ vực, sao nhân loại này trông như đã rõ ông là yêu quái vậy.

Có điều nghĩ một chút đã hiểu ra, đây là con trai Chử Ký Ninh, nếu đã tìm đến tận nơi này tức là anh ta biết sự tồn tại của yêu quái.

Thế mà anh ta lớn gan thật, biết Sầm Thâm là bán yêu còn dám một thân một mình chạy tới, cũng không sợ bị đánh.

"Hừ." A Quý chẳng thèm thân thiện với anh ta.

Lúc này, Sầm Thâm thay quần áo xong đi ra, không vui không buồn liếc qua người đàn ông đứng dưới hiên.

Hắn không bắt chuyện, càng không mời người vào nhà mà trực tiếp hỏi: "Có việc gì?"

Trong ánh mắt Chử Nguyên Bình hiện lên chút kích động và bất đắc dĩ, nhưng anh rất kiềm chế, chỉ nhìn Sầm Thâm, nói: "Anh, em là Nguyên Bình."

Cảnh người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi gọi một thanh niên thoạt nhìn chẳng quá ba mươi là "Anh trai" quả thực rất kỳ khôi.

Sầm Thâm thoáng thay đổi sắc mặt, lạnh lùng sửa: "Tôi không phải anh trai của anh, đừng kêu tôi như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!