Chương 24: Yêu Quái Thành Thực

Mười hai giờ đêm, dưới ánh đèn dìu dịu trong phòng làm việc, Sầm Thâm vẫn ngồi đó cúi đầu bận rộn, bình trà táo đỏ câu kỷ tử bên tay phải đã sắp cạn.

Chủ nhân của trà táo đỏ câu kỷ tử đang nửa nằm trên Cây Xuân, chuyên chú nhìn người trong phòng qua tán cây sum suê đến mức xuất thần vài lần.

Mặc dù mùa hè đã về, ban đêm tại nơi sâu trong ngõ hẻm hãy còn mát mẻ, nên cảm giác nóng rực quái lạ như vậy khiến người ta khó thể phớt lờ.

Sầm Thâm ngẩng lên lần thứ ba, hắn cứ cảm thấy Hoàn Nhạc lại bị đèn pha cỡ đại nhập xác, song mỗi lần hắn ngó thử, Hoàn Nhạc đều đang dựa vào thân cây ngắm trăng rất nghiêm túc, không hề có dấu hiệu của kẻ vừa trộm nhìn.

Mình bị ảo giác sao?

Sầm Thâm cúi đầu trở lại với công việc trong nỗi ngờ vực.

A Quý nằm nhoài trên mép chậu thủy tinh thấy rõ ràng hết thảy không thể kềm được ý muốn nói cho hắn hay: Không phải ảo giác, con chó con trên cây nhìn chằm chằm ngươi suốt cả buổi đấy, anh bạn à.

Nhưng A Quý nghĩ tới nghĩ lui, hà tất phải bận tâm giống như giáo viên chủ nhiệm canh ngoài lớp học, câu con trai lớn rồi không thể giữ có đạo lý riêng đấy chứ.

Bởi thế A Quý yên tâm thoải mái đi ngủ, đồng thời quyết định ngủ bù thêm mấy ngày, như vậy nói không chừng có thể nhìn thấy diễn biến mới sau khi tỉnh giấc.

Hoàn Nhạc tiếp tục ngắm trăng, cũng đâu phải chàng chỉ lo nhìn người đẹp thôi, thực chất trong đầu vẫn suy nghĩ chính sự đó.

Mà đôi khi chính sự kia nọ khiến người ta quá buồn rầu, khổ sở nữa, và những lúc ấy thì cần phải ngắm người đẹp.

Điều gì có thể làm lòng người vui sướng hơn so với mỹ nhân?

Phu tử cũng từng giảng yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu, thế gian ai chẳng biết Đại Đường yêu cái đẹp.

Phu tử ơi Phu tử…

Hoàn Nhạc bỗng thở dài thườn thượt, hai tay gối sau gáy, nằm xuống cành cây.

Chàng vọng về vầng trăng tròn tròn lớn lớn mà như thấy mặt trăng ở Đại Đường, tâm tư từ từ bay xa, tầm nhìn cũng dần mông lung.

Vô số hình ảnh như đoàn người đưa tang thật dài, đèn lồng đỏ nơi Trường An, Phu tử say rượu, thư sinh điên điên khùng khùng, từng cái một xẹt qua trước mắt, chàng tưởng chừng mình bắt được thứ gì đấy, rồi tựa hồ chẳng có gì.

Đêm ấy, người trong nhà và kẻ trên cây gần như cả đêm chưa chợp mắt.

Hôm sau, A Quý bước vào thời kỳ ngủ bù không thức dậy, trong ngôi nhà nhỏ chỉ còn hai người Sầm Thâm và Hoàn Nhạc, yên tĩnh vô cùng.

Hoàn Nhạc bị cảm mạo chưa khỏi, thậm chí bệnh có chiều hướng nặng hơn, cả người rũ rượi, ngồi dưới đất hỉ mũi liên tục.

"A Sầm…" Hoàn Nhạc đáng thương nhìn về phía Sầm Thâm, quơ quơ hộp khăn giấy: "Hết giấy ời."

Sầm Thâm không ngẩng đầu: "Trên tủ giày có hai mươi đồng."

Hoàn Nhạc chậm rãi đứng lên: "Ò."

"Chờ chút." Sầm Thâm chợt gọi giật chàng lại.

Hắn móc ra một trăm đồng và bảo: "Nước giặt cũng hết rồi."

Hoàn Nhạc thất vọng dài giọng: "Ồ…"

Sầm Thâm xoa xoa mi tâm, lấy điện thoại di động từ trong ngăn kéo: "Của cậu này."

"Ta?" Hoàn Nhạc phóng như bay tới nhận điện thoại, hoang mang hỏi nhiều lần: "Cho ta hả? Thật không? Cho ta thật luôn?"

"Ừm." Sầm Thâm không giải thích gì thêm.

"A Sầm ngươi tối với ta quá hà!" Trong nhận thức của Hoàn Nhạc, điện thoại di động là món đồ quý giá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!