Chương 17: Sườn Kho Nước Tương

"Thành ý của anh tôi cảm nhận được, nhưng anh phải biết là hành tung của Phó tiên sinh rất mông lung, toàn bộ Tứ Cửu thành này không vượt quá ba người có thể liên hệ với anh ấy.

Ba người này không ai không phải nhân vật cấp bậc đại yêu, dù tôi có thể tiếp xúc với họ, làm sao có thể dễ dàng cấp tình báo cho anh được? Anh nên rõ ràng, có vài việc chúng ta không thể tìm hiểu."

Nhân viên chuyển phát nhanh nghiêm mặt, trong lòng anh vẫn hy vọng Sầm Thâm có thể từ bỏ ý định này.

"Như vậy thì…." Nhân viên chuyển phát nhanh suy tư.

"Về phần chi phí, tôi sẽ cố gắng hết sức làm hài lòng anh."

"Đây không phải vấn đề chi phí."

Sầm Thâm nhíu mày, nếu đối phương kiên quyết không chịu truyền tin, vậy tất nhiên hắn phải đi một vòng lớn mới hoàn thành việc này được, quá tốn thời gian và phiền toái.

Lúc này, Hoàn Nhạc bỗng nhiên kéo Sầm Thâm một cái, gửi cho hắn một ánh mắt "nhìn ta" đáng tin cậy, sau đó tiến lên một bước chắn trước mặt Sầm Thâm, mỉm cười nhìn nhân viên chuyển phát nhanh, chàng nói: "Này dĩ nhiên không phải vấn đề chi phí, anh biết lá thư đó là ai gởi cho Phó tiên sinh không? Là Ngô Sùng An tiên sinh của hiệp hội thợ thủ công."

Nghe đến tên Ngô Sùng An, nhân viên chuyển phát nhanh tỏ ra hơi mê man, rồi rất nhanh đã nhớ ra cái gì đó, thần sắc đột nhiên trở nên nghiêm nghị.

Thấy thế, Hoàn Nhạc nhíu mày, tiếp tục cười híp mắt nhìn anh: "Sẽ thế nào nếu như Phó tiên sinh hoặc ba người mà anh vừa nhắc biết anh cự tuyệt hỗ trợ Ngô Sùng An tiên sinh?"

Nhân viên chuyển phát nhanh nhất thời nghẹn lời, dừng mấy giây rồi dứt khoát nhét thư vào túi, chốt lại: "Được, đơn hàng này tôi nhận, được hay không được thì chờ tôi đi hỏi thăm tin tức rồi sẽ báo cho các anh hay."

Dứt lời, anh cấp tốc biến trở về thành chim xanh bay đi, không muốn ở lâu thêm một chút nào.

Sầm Thâm hơi bất ngờ mà nhìn Hoàn Nhạc, đúng lúc đối diện với ánh mắt tràn đầy ý tứ đợi chờ khích lệ của Hoàn Nhạc vừa xoay đầu lại, Sầm Thâm im lặng một chốc, vẫn không nói gì.

Hoàn Nhạc bèn kề sát vào hỏi: "Mới vừa rồi ta làm rất được phải không?"

Sầm Thâm: "… Tốt."

Hoàn Nhạc: "Vậy tối nay ăn sườn kho tương được không?"

Sầm Thâm không đồng ý, nhấc ngón tay chỉ đống đất kia, sườn kho tương ở đó.

Nhưng nói chung Hoàn Nhạc vẫn chưa đến nỗi cướp đồ cúng của người đã khuất, cho nên chỉ có thể nhìm lom lom.

"A Sầm…" Hoàn Nhạc quấn lấy Sầm Thâm: "Vậy hôm nay ta có thể ngủ trên giường không?"

Từ sau lần ngủ trên giường lớn của Sầm Thâm, Hoàn Nhạc thực sự không muốn trở lại ghế sô pha.

Ghế sô pha vừa hẹp vừa mềm nhũn, ngủ lâu đau thắt lưng, còn có thể bị sái cổ.

Giường Sầm Thâm thì không giống như vậy, nó rất lớn, hai người ngủ cũng được, hơn nữa bọn họ đều là đàn ông, không cần chú ý nam nữ thụ thụ bất thân.

Nhưng câu trả lời của Sầm Thâm chỉ có hai chữ chắc như đinh đóng cột: "Không thể."

Hoàn Nhạc bĩu môi, mà Sầm Thâm đã trực tiếp xoay người đi vào phòng sách, để lại mình chàng tại khoảng sân vắng ngắt yên tĩnh thê thê thảm thảm bi ai này.

Chàng tức giận đến mức đặt mông ngồi lên bậc thang trước cửa, hai tay bưng quai hàm, hờn dỗi với khoảng sân trống trải.

A Quý chậm rãi ung dung bò qua trước mắt chàng, nói: "Nhạc Nhạc thiếu hiệp, không ngừng cố gắng nha.

Tiểu Thâm Thâm nói năng chua ngoa nhưng mềm yếu, hắn từ chối ngươi một lần hai lần cũng sẽ không từ chối ngươi ba lần, trên đời không có việc khó, chỉ sợ lòng không bền thôi…."

Hoàn Nhạc suy tư, ba phút sau, chàng bắt A Quý về, hỏi: "Ngươi nói thân thể A Sầm có thể khỏe mạnh lại? Thầy thuốc nói sao về chuyện kinh lạc của hắn yếu ớt như vậy?"

A Quý ngẩn người: "Thiếu hiệp ngươi chuyển đề tài nhanh gọn lẹ quá."

Hoàn Nhạc sáng quắc hai mắt theo dõi ông, thề phải nhìn chằm chằm đến khi ông nói ra đáp án mới thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!