Chương 10: Núi Bảo Tháp

Lúc Sầm Thâm tìm thấy Hoàn Nhạc, chàng đang đánh cờ tướng với người ta ở ven đường, ngồi đối diện một cụ ông, được một vòng cụ ông vây chung quanh.

Ông Lý, bạn già của bà Vương sát vách, cũng ở trong đó.

Chỗ này là một cửa hàng sửa chữa bình xe đạp điện ngay mặt tiền, quầy cờ tướng được bày dưới gốc cổ thụ lớn, chú một câu, bác một câu, tay xoay quả óc chó, tay xòe quạt phẩy, vô cùng náo nhiệt.

"Ông ơi, ông ơi ngài không thể đi lại, hành vi này phi quân tử lắm!" Hoàn Nhạc nghiêm trang bắt bẻ ông lão tóc trắng đối diện, khóe môi đượm nét tươi cười, bộ dáng thiếu niên hào hứng đặc biệt khiến người ta ưa thích.

Đặc biệt làm các ông bà cụ lão yêu mến.

Các cụ ông vây xem lập tức lao nhao phê phán ông lão tóc trắng đối diện một tràng, ông lão tóc trắng thổi râu trừng mắt, nhưng rất muốn thắng, bèn nhìn Hoàn Nhạc trách: "Anh là bậc con cháu, nhường ông một chút thì có sao!"

"Không nhường, không nhường!" Ông Lý tức khắc ngắt lời, giơ tay vỗ vỗ vai Hoàn Nhạc: "Nhạc Nhạc tới đi con, giết lão ta không còn manh giáp!"

"Dạ rồi." Hoàn Nhạc vén ống tay áo, tức tốc đánh đến ông lão tóc trắng ôm ngực, mặt mày đau xót.

Sầm Thâm đút hai tay vào túi nhìn chốc lát, đương muốn rời đi, một người đàn ông trẻ tuổi xách theo một túi bánh nhân thịt tới mời các cụ ăn.

"Nhạc Nhạc lại đây, con thắng nhiều nhất, chọn cái lớn!" Ông Lý nhìn Hoàn Nhạc bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương, những người khác cũng không kém là bao, cực kỳ yêu mến chàng.

Cuối cùng Hoàn Nhạc lấy một cái, đang muốn ăn thì nhác thấy Sầm Thâm đi về.

"A Sầm!" Chàng lập tức xin lỗi các cụ, nói hẹn gặp lại rồi nhanh chân đuối theo.

Sầm Thâm ngược lại cũng không cố sức trốn, tiếp tục bước không nhanh không chậm.

"A Sầm ngươi tới tìm ta sao?" Hoàn Nhạc hỏi.

"Không phải." Sầm Thâm đáp.

"Thật sao? Vậy ta đi rất lâu phải không?"

"Không nhớ rõ."

Hoàn Nhạc nghiêng đầu suy nghĩ cặn kẽ một chút, xem vị trí của mặt trời thì chàng đã ra ngoài ít nhất một canh giờ.

Nghĩ đến đây, chàng chia bánh nhân thịt trong tay làm hai, đưa một nửa cho Sầm Thâm.

(Hai tiếng đồng hồ)

"Ta thắng đó, cho ngươi."

"Không cần."

"Ta bẻ cũng bẻ rồi, chắp lại ăn hết ngon."

"???"

Rốt cuộc Sầm Thâm vẫn bị ép nhét cho nửa cái bánh nhân thịt thơm lừng, hương vị rất được.

Quan trọng nhất là có Hoàn Nhạc bên cạnh hắn, cậu trai Hoàn Nhạc này dù ăn món không ngon cũng chắc chắn không bộc lộ biểu cảm ghét bỏ, chớ nói chi là bánh nhân thịt vô cùng hấp dẫn.

Bộ dáng mặt cười rộ lên mày cong cong kia đặc biệt kích thích khẩu vị người khác.

"Mùi vị bánh này rất giống mẹ ta làm." Hoàn Nhạc bỗng nói vậy.

"Mẹ cậu?" Sầm Thâm nhìn sang.

Hoàn Nhạc nhét miếng bánh cuối cùng vào miệng, nhai chậm thưởng thức rồi kể: "Mẹ ta nấu ăn hơi dở, mỗi làm bánh nhân thịt không tệ lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!