Chương 1: Đoàn Tàu Bắc Quốc

"Kính thưa quý vị hành khách, chào mừng đến với đoàn tàu Bắc Quốc.

Chuyến tàu lần này xuất phát từ Bắc Kinh đến ga cuối ——

- hồ Thanh Hải.

Xin quý hành khách vui lòng tuân thủ pháp quy yêu giới, chớ ồn ào hay đùa giỡn, bằng không cảnh sát trên tàu lập tức bắt ngài đem đi cắt lát.

Cảm ơn sự phối hợp của quý hành khách."

Theo giọng nữ phát thanh viên dịu dàng ôn hòa như nước, cơn gió sớm mai màu đen thổi tung đám chuông vàng nhỏ treo hai bên toa tàu, "Đinh đang đinh đang", gõ mở cánh cổng thông giữa hai giới.

Trên sân ga, đám yêu quái đến tiễn đưa hoặc vận âu phục giày da nhân mô cẩu dạng, hoặc thoải mái hóa thành nguyên hình, cực kỳ náo nhiệt.

Cô gái nhỏ tuổi nhút nhát rụt rè xách chiếc vali hồng nhạt bước trong buồng xe, bất cẩn đạp phải cái đuôi của vị hành khách nào đó thả rơi dưới đất, ánh mắt chạm vào cánh tay tráng kiện của đối phương, liên thanh xin lỗi một tràng rồi nhanh chân tránh xa.

Chỗ này là ga Tây Trực Môn tại Bắc Kinh, địa phương vô hình đối với nhân loại trong truyền thuyết, nơi có một đoàn tàu ma thuật có thể tự do qua lại giữa hai giới nhân và yêu, vượt qua các tỉnh, cuối cùng đến trung tâm hồ Thanh Hải.

Song, mọi người không biết rằng, thực ra xưa nay người và yêu đều sinh sống ở cùng một không gian, bản chất cái gọi là yêu giới chính là tổng hòa các kết giới và các khe nứt trong trời đất, còn đoàn tàu ấy có tên là ——— Đoàn tàu Bắc Quốc.

Tiếng còi hơi e e đượm đà hơi thở thời đại vang vọng, hơi nước trắng xóa dâng lên phất qua cửa sổ xe, phút chốc làm nhạt nhòa khái niệm về không gian và thời gian, đưa anh từ đô thị hiện đại thẳng tiến vào thế giới yêu quái lạ lùng.

Chốn đây có đường ray tràn ngập tường vi đẹp như thơ, có cự long đã ngã xuống tại đỉnh Côn Luân chạy dài mấy chục dặm, là một thế giới kỳ diệu khác hẳn rừng rậm sắt thép.

Cô gái trẻ tuổi "lặn lội đường xa", rốt cuộc tìm được vị trí của mình, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng cô nhanh chóng gặp phải vấn đề nan giải mới, bởi vì giá hành lý quá cao, cô bẩm sinh thấp bé, giơ vali nửa ngày cũng chưa xếp lên được.

"Phụt." Tiếng cười khẽ nhanh chóng chui vào lỗ tai làm cô đỏ bừng đôi má.

Những tiểu yêu quái được sinh ra trong thời đại mới giống như cô hoàn toàn lớn lên ở xã hội loài người, việc tu hành thực sự rất khó khăn, chẳng khác mấy so với hai chữ vô dụng.

Một cái tay khớp xương rõ ràng đột nhiên khéo léo lướt qua đỉnh đầu cô, đẩy nhẹ khiến vali hồng nhạt nằm gọn vào giá đựng hành lý.

"A, cảm ơn!" Cô gái vội vàng nói lời cảm tạ, vừa quay đầu lại liền ngây dại.

Đứng trước mặt cô là một người đàn ông với vóc người cao gầy, dáng dấp khoảng hai mươi, ba mươi tuổi, da dẻ trắng đến độ trông như đang mắc bệnh, tóc tai hơi dài, đôi con ngươi cũng giấu sau tóc mái, đen láy sâu xa làm người ta phải e ngại.

Nhưng đây không thể nghi ngờ là một người đàn ông vô cùng ưa nhìn, thậm chí có thể hình dung bằng từ xinh đẹp.

Vệt máu đỏ thắm trên cặp môi mỏng khô nứt càng tô thêm vẻ yêu dị.

"Tôi xin phép."

Bấy giờ cô gái mới phát hiện bản thân chắn đường đối phương, bèn vội vã tránh ra, lại thấy người nọ trực tiếp ngồi xuống —– đối diện với cô.

Toàn bộ đồ nội thất của đoàn tàu Bắc Quốc đều tương tự như những đoàn tàu cổ nhất, mang phong cách hoài cựu mà xa hoa.

Chỗ này là ghế dạng bốn người mặt đối mặt, nhưng hai người còn lại chưa tới.

Cô gái ngồi xuống thật thận trọng, thi thoảng đánh giá người đàn ông đối diện, cũng không dám lên tiếng nói gì.

Lúc này, một giọng nam hơi tang thương cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của cô: "Tiểu thư khả ái, xin đừng căng thẳng, chủ nhân của tôi là một người rất thân thiện."

Ai đang nói chuyện?

Cô gái nhìn khắp chung quanh theo bản năng, nhưng chỉ va phải những ánh mắt tò mò từ hành khách ngồi phía bên kia lối đi.

Cô không khỏi hoài nghi có phải bản thân đã nghe lầm thì âm thanh ấy vang lên lần nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!