Đôi môi nhân ngư lạnh lẽo.
Lạnh đến mức Khương Tuế cảm giác như thể mình đang hôn một thi thể.
Nhưng thi thể sẽ không thể nào mang đến cho y một sức ép mạnh mẽ và áp bức đến thế.
Ares ôm y chìm dần xuống đáy biển, quá trình này dường như vô tận, bởi môi và răng Khương Tuế gần như bị nó l**m sạch, mà vẫn cứ mãi trôi dạt trong làn nước xanh thẳm.
Kỹ thuật hôn của nhân ngư thực sự vụng về. Nói đây là một nụ hôn, chẳng bằng nói giống một bữa ăn của nó thì đúng hơn. Giống như khi nó ăn cá bạc tuyết vậy, trước tiên thong thả l**m sạch máu bên ngoài, rồi mới cắn vào phần thịt mềm để nuốt trọn, khi chạm đến xương, nó kiên nhẫn gỡ từng mảnh thịt bám dính xuống, dù rõ ràng chỉ cần cắn một cái là có thể nghiền nát cả bộ xương mỏng manh ấy.
Khương Tuế có một cảm giác kỳ quái, như thể bản thân đang bị Ares "hưởng dụng".
Rõ ràng đây là giấc mơ của y, thế nhưng nhân ngư lại mạnh mẽ hơn cả chủ nhân của giấc mơ này. Mỗi khi Khương Tuế muốn vùng thoát, nụ hôn của nó lại càng thêm dữ dội, đến mức có lúc y thậm chí còn cảm giác cổ họng mình cũng bị cái lưỡi mềm mại kia l**m qua.
"…Ares." Khương Tuế chật vật nắm chặt lấy mái tóc dài của nhân ngư, cố dùng chút sức lực để kéo giãn khoảng cách. Cuối cùng, hai đôi môi mới chịu tách rời.
Cảnh trong mơ vẫn là chỉ cảnh trong mơ, chẳng có chút logic nào. Dù đang chìm sâu dưới biển, Khương Tuế vẫn có thể hít thở bình thường. Y tức giận nhìn chằm chằm Ares:
"Ngươi đang làm gì vậy?"
"Em có vẻ rất khổ sở." Ares cất giọng trầm thấp, hoa lệ mà tao nhã. Hắn áp sát, trán chạm trán, thì thầm: "Đây là an ủi."
Khương Tuế: "…"
"Ta không cần." – y đáp.
"Không, em cần." Ares bất ngờ siết chặt lấy eo y, kéo hai thân thể ép sát vào nhau. Trong khoảnh khắc ấy, Khương Tuế ngẩn người, đôi mắt đỏ hoe, không thể tin nổi mà nhìn hắn.
Ares cúi xuống, môi áp vào vị trí động mạch nơi cổ, nhẹ nhàng nói:
"Em thật sự rất cần sự an ủi của ta… ta cảm nhận được."
Khương Tuế: "…"
Y chợt bừng tỉnh.
Trong căn phòng tối đen, điều hòa giữ nhiệt độ 26 độ ổn định quanh năm. Dù chỉ mặc chiếc áo ngủ mỏng, người tiến sĩ lại ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Y bật đèn ngủ bên giường, lật chăn lên nhìn, rồi ngay lập tức mặt đen như đáy nồi.
Trong khi bạn bè đồng trang lứa bước qua tuổi dậy thì với hormone bùng nổ, Khương Tuế lại vùi đầu vào những thí nghiệm rườm rà, mỗi ngày ngủ chưa đầy bốn tiếng. Ở cái tuổi đáng lẽ phải xao động nhất, người bầu bạn cùng y chỉ có những khay nuôi cấy, mẫu nghiên cứu, sổ ghi chép thí nghiệm và đống tài liệu chất cao như núi. Y hiếm khi nảy sinh bất kỳ xúc động nào.
Có lần, một người theo đuổi thậm chí đã cởi hết quần áo đứng trước mặt y, vậy mà y vẫn dửng dưng, không có chút phản ứng nào, khiến đối phương tức giận mắng thẳng mặt rồi khuyên y mau đi bệnh viện khám nam khoa. Chính Khương Tuế cũng từng hoài nghi bản thân mắc bệnh gì đó, nhưng nghĩ lại thì, y vốn chẳng hề có ý định kết hôn, sinh con hay sống chung cả đời với bất cứ ai, vậy bệnh có trị hay không thì có khác gì đâu. Thế là y yên tâm tiếp tục thí nghiệm, dạy học trò, mắng đồng nghiệp.
Cho đến hôm nay.
Mộng xuân lẽ ra phải đến từ năm mười bảy, mười tám tuổi, giờ đây mới muộn màng xuất hiện. Nhờ vậy, y mới xác định được rằng mình không hề mắc chứng bệnh khó nói kia.
Chỉ là… e rằng tinh thần có chút vấn đề.
Bởi đối tượng trong mộng xuân của y lại là nhân ngư, và chỉ cần bị nó chạm vào, v**t v*, y đã bối rối đến vậy. Đa phần là tinh thần của y thật sự không ổn.
Mặt Khương Tuế nặng như chì, đứng dậy thay đồ, đi vào WC giặt sạch q**n l*t, tiện tay trút đi chút bực bội. Ban đầu, y định sang phòng nghiên cứu để mắng Ares một trận. Nhưng nghĩ lại, làm thế chẳng phải càng giống bệnh tâm thần hay sao?
Vậy nên y vô cảm, lặng lẽ tiếp tục giặt q**n l*t.
Giặt xong, y treo mảnh vải nhỏ kia vào góc trong cùng của sào phơi, chẳng buồn liếc thêm lần nào. Khi quay lại giường ngủ, y bỗng thấy một ảo giác.
Cảm giác như chăn vẫn còn vương chút hơi ẩm mát lạnh của nước biển...........
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!