Chương 6: Cậu muốn chết à ?

Ngón tay Khương Tuế khẽ run.

Bởi quanh năm luôn đeo găng tay, đôi tay của y so với người thường lại càng mẫn cảm. Nếu ví y như một con mèo, thì cái cảm giác vừa rồi chẳng khác nào bị luồng điện giật khiến toàn thân khiến lông dựng đứng.

Theo bản năng, Khương Tuế muốn rút tay lại. Thế nhưng nhân ngư không hề buông ra, trái lại còn cúi xuống, cắn một miếng thịt cá.

Nó tựa hồ coi bàn tay của Khương Tuế như chiếc khay đựng thức ăn, cứ thế mà ăn. Hình ảnh đó rõ ràng giống cảnh thú hoang xé mồi, nhưng đặt vào lúc này lại trở nên vô cùng quái dị.

Một lúc lâu sau, Khương Tuế mới bừng tỉnh mà nhận ra: trong khi ăn, nhân ngư vẫn luôn nhìn chằm chằm vào y.

Như thể nó không phải đang cắn nuốt thịt cá bạc tuyết, mà là gặm nhấm cơ bắp và xương cốt của vị tiến sĩ. Loại cảm giác kỳ quái mà mơ hồ này khiến Khương Tuế bất giác nhíu mày.

Một động tác đút ăn rất bình thường thôi, nhưng đám nghiên cứu viên phía dưới lại đỏ mặt, tim đập loạn xạ. So với những cảnh trong phim điện ảnh, hành vi này còn có thể khiến hormone trong cơ thể họ trào dâng mạnh mẽ hơn.

Cuối cùng cũng xong một miếng, Khương Tuế lập tức rút tay về, khẽ nói:

"Aaron."

Aaron vội vàng đáp lại, rồi leo lên bể nước. Khương Tuế nâng cằm, ra lệnh:

"Cho nó ăn."

Aaron lập tức toát mồ hôi:

"Tiến sĩ… nó chắc chắn sẽ cắn đứt tay tôi mất!"

Khương Tuế không nói gì thêm, nhưng ánh mắt đã nói rõ: chuyện này không có chỗ thương lượng.

Tiến sĩ từ trước đến nay đều là người quyết đoán, làm theo ý mình, không ai có thể thay đổi được quyết định của y. Aaron sợ rằng nếu không làm, hắn sẽ bị làm khó dễ ..... bởi lẽ không phải chưa từng có tiền lệ, trợ lý trước của Khương Tuế đã bị sa thải chỉ vì không nghe lời.

Cố nén nỗi sợ, Aaron cầm lấy một khúc thịt cá, nuốt nước miếng một cái rồi lấy hết can đảm tiến gần cửa sổ cho ăn. Tay còn chưa kịp đưa vào, trong cổ họng nhân ngư đã vang lên tiếng gầm gừ đe dọa, tỏ rõ sự chán ghét.

Âm thanh ấy không giống tiếng hổ gầm dữ tợn, mà lại mang một lực ép như thể xuyên thấu thẳng vào linh hồn. Chỉ trong khoảnh khắc, Aaron đã sợ đến mức ngã ngồi xuống đất, mồ hôi túa ra đầy trán, run rẩy nói:

"Tiến sĩ… tôi…"

"Vô dụng." Khương Tuế từ trên cao liếc hắn một cái, rất nhanh thu hồi tầm mắt, như thể nhìn thêm một lần thôi cũng thấy xui xẻo.

"Daisy." Khương Tuế gọi người khác.

Daisy cũng sợ hãi không kém, nhưng vẫn đỡ hơn Aaron đôi chút. Thế nhưng kết quả chẳng khác biệt: nhân ngư cũng không hề nể mặt cô. Khương Tuế lần lượt gọi thêm vài nghiên cứu viên khác thử nghiệm, ai nấy đều bị nhân ngư hung hãn dọa cho phải lùi lại.

Sắc mặt Khương Tuế dần sa sầm, không còn chút dễ coi nào.

Aaron dè dặt lên tiếng:

"Tiến sĩ… dường như nó chỉ chịu tiếp xúc thân cận với ngài."

Khương Tuế không kiên nhẫn, một lần nữa cầm miếng cá đưa vào. Quả nhiên, nhân ngư lại vươn tay giữ chặt tay y, bắt đầu ăn, y hệt như trước. Nếu bỏ qua việc lòng bàn tay và ngón tay thường xuyên bị l**m, bị cắn nhẹ, thì cảnh tượng ấy trông chẳng khác nào y đang nuôi dưỡng một con chó lớn ngoan ngoãn.

Đợi đến khi ăn hết cả một thùng cá, bàn tay Khương Tuế đã bị nhân ngư nhân cơ hội l**m sạch. Y chán ghét cử động ngón tay, cảm giác dính nhớp khó chịu, ngoài mùi tanh của cá và nước trong thùng, đó rõ ràng là nước bọt của nhân ngư.

Ăn nhiều như vậy mà bụng nhân ngư vẫn phẳng lì, không hề thấy phình ra, không biết là lượng thức ăn biến đi nơi nào. Khương Tuế ngẩng đầu, hỏi:

"Đã no chưa?"

Nhân ngư chỉ dùng chóp đuôi khẽ vỗ vào vách kính pha lê.

Trong lòng Khương Tuế đã ngầm ghi nhớ: mỗi lần ăn, nó có thể tiêu thụ đến mười cân cá, đúng nghĩa là một "thùng cơm".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!