Lưng bị ép vào phiến đá cứng lạnh khiến da thịt đau rát, Khương Tuế khó chịu nói:
"Anh nhất định phải chọc tôi bực mình sao?"
Thẩm Diệu Từ ngậm vành tai y, giọng nói khàn đi:
"Tuế Tuế…. em đối với hắn luôn đặc biệt như vậy. Tôi… tôi thấy sợ."
Khương Tuế hoàn toàn không hiểu nổi người đàn ông này vì sao cứ lo được lo mất như thế. Y chỉ cảm thấy bị xúc phạm, dứt khoát gạt tay Thẩm Diệu Từ ra, ngồi phịch xuống mép bể. Chân đặt lên vai đối phương, y cúi đầu nhìn xuống:
"Đặc biệt? Thiệu Phồn đối với anh mới là đặc biệt thì có. Năm đó cả thành D ầm ĩ chuyện Thiệu Phồn từ chối hôn ước với tôi, nói là vì thích anh suốt bao nhiêu năm trời…"
Ngón tay y lướt qua sườn mặt đẹp đẽ của Thẩm Diệu Từ, khóe môi cong lên một nụ cười:
"Anh chẳng phải là ánh trăng sáng, nốt chu sa trong lòng Thiệu Phồn sao? Thế mà bây giờ lại lôi chuyện của hắn ra để khích tôi."
Thẩm Diệu Từ vươn tay bắt lấy cổ tay mảnh mai của y, rồi lại áp sát thêm chút nữa. Đầu mũi lướt qua bắp chân trắng ngần của Khương Tuế, hắn cúi xuống hôn lên mu bàn chân mảnh dẻ, nơi ẩn hiện những đường gân xanh nhàn nhạt:
"Tôi với hắn ta chẳng có can hệ gì."
"Vậy thì đừng lôi hắn ra để thử tôi nữa."
Khương Tuế quét một cú đá thẳng vào mặt hắn, tiện tay cầm lấy lọ thuốc, trở mặt, xoay người muốn bước ra khỏi bể. Nhưng Thẩm Diệu Từ lại túm lấy mắt cá chân y từ phía sau. Một tiếng "bùm" vang lên, và Khương Tuế bị kéo ngã dúi vào làn nước ấm áp.
Y còn chưa kịp mắng thì Thẩm Diệu Từ đã áp tới, hôn y dữ dội dưới nước.
Thẩm Diệu Từ ôm Khương Tuế lên khỏi mặt nước, một tay giữ chặt eo y, vội vã chạm hôn khắp nơi, giọng khàn tới mức gần như không thể nghe rõ:
"Tuế Tuế… Tuế Tuế… Tuế Tuế…"
Khương Tuế bật ra một tiếng hừ khẽ, cố đẩy hắn ra:
"Anh điên rồi sao? Thường Trí với Trình Tiểu Ương còn đứng ngoài kia…"
"Không cần để ý bọn họ."
Thẩm Diệu Từ hôn dọc theo chiếc cổ thon dài, trắng như tuyết, giọng như mê loạn:
"Nếu Thường Trí thấy… thì giết là được."
Khương Tuế hơi nhíu mày, nhưng cũng chẳng nói gì thêm.
Ngày còn ở thành D, tính khí Thẩm Diệu Từ đã quái đản như thế. Rõ ràng là người thừa kế duy nhất của nhà họ Thẩm, vậy mà cả ngày chẳng lo làm ăn, hết đua xe lại đánh nhau. Gương mặt thì thanh tú, xinh đẹp, nhưng cởi áo ra thì đầy cơ bắp rắn chắc. Khương Tuế luôn cảm thấy hắn giống một con chó săn được huấn luyện, mỗi ngày đều dư thừa sức lực. Đã lên giường với hắn thì phiền không chịu nổi, không cho chút ngon ngọt thì tuyệt đối không chịu buông tha.
Khi chiếc răng kia cắn đúng nốt ruồi đỏ trên xương quai xanh, Khương Tuế khẽ rên một tiếng, bóp chặt cổ Thẩm Diệu Từ, lạnh lùng cảnh cáo:
"Tôi nói bao nhiêu lần rồi, đừng để lại dấu trên người tôi."
Thẩm Diệu Từ chẳng buồn đáp, chỉ càng hôn y say đắm. Chỉ chốc lát, đầu Khương Tuế đã quay cuồng. Khi bị đặt nằm lên bệ đá, y vẫn còn ngơ ngẩn, chưa lấy lại tinh thần.
Thẩm Diệu Từ vùi mặt vào cổ y, trong thoáng chốc lại nhớ về lần đầu tiên nhìn thấy Khương Tuế.
Khi đó Khương Tuế mới mười sáu, đứng trong vườn hoa nhà Thiệu Phồn. Ánh mặt trời như thiên vị thiếu niên ấy, phủ lên y một quầng sáng vàng nhạt. Đôi hàng mi dài cũng được nhuộm ánh vàng. Giữa muôn hoa đua nở rực rỡ tranh nhau khoe sắc trong vườn hoa, sắc đẹp của tất cả đều không thể sánh với y.
Cha của Thẩm Diệu Từ là tín đồ Cơ Đốc sùng đạo, năm nào cũng mang theo Kinh Thánh, nói rằng mỗi khi tức giận chỉ cần nhìn vào đó là lòng sẽ bình lại, đặc biệt là khi bị chính con trai chọc điên, có thể tránh được "bạo lực gia đình".
Thẩm Diệu Từ chẳng mấy tin vào lý luận của ông ta. Nhưng hôm đó, khi nhìn qua khung cửa sổ tròn khổng lồ, khoảnh khắc thiếu niên dưới nắng ngoái lại nhìn hắn, chỉ khẽ liếc một cái… hắn thật sự tưởng rằng mình đã nhìn thấy thiên sứ trong truyền thuyết.
Sau đó hắn hỏi Thiệu Phồn. Thiệu Phồn nói đó là học sinh của hắn, thiếu gia nhà họ Khương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!