Chương 49: (Vô Đề)

Khi Khương Tuế mơ màng tỉnh lại, y nghe thấy tiếng người nói chuyện.

Y dụi dụi mắt, còn chưa nhìn rõ mọi vật đã có người mừng rỡ nói: "Tuế Tuế, em tỉnh rồi!"

Là Thường Trí.

Hắn vẫn luôn canh giữ bên cạnh Khương Tuế, thấy y tỉnh thì liền đỡ y dậy trước tiên, kiểm tra cơ thể y một lượt. Làn da vẫn mịn màng mềm mại như cũ, tỏa ra hương thơm ấm áp, hắn thở phào nhẹ nhõm, nói: "Em dọa tôi sợ chết khiếp."

Bạch Đào cũng tiến lại gần: "Tuế Tuế, anh có cảm thấy chỗ nào không khỏe không?"

"Chỉ bị cô cào một chút thôi, không có chỗ nào không khỏe cả." Khương Tuế liếc nhìn bàn tay bị băng bó như cái bánh chưng của mình, "Ồ, thứ này băng bó xấu quá, nhìn khó chịu thật, tháo ra băng bó lại được không?"

"Không được." Giọng điệu Cố Yên cứng rắn, "Mới bôi thuốc không lâu, đừng có nhõng nhẽo."

Khương Tuế hừ nhẹ.

"May mà là bị tôi cào phải, nếu lỡ hại anh bị xác sống tóm được, tôi thật sự sẽ áy náy cả đời…" Bạch Đào giơ tay mình ra nói: "Anh xem, tôi đã cắt hết móng tay rồi, đảm bảo sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như vậy nữa!"

Tuy chuyện Khương Tuế gặp nguy hiểm khiến Thường Trí rất tức giận, nhưng Bạch Đào không cố ý, lời xin lỗi cũng rất thành khẩn, mà Khương Tuế cũng không có ý định truy cứu nên hắn cũng không tiện nổi giận, chỉ chua chát nói: "Tuế Tuế, em đối xử với cô ấy tốt thật."

Khương Tuế chẳng hiểu ra sao.

Y để Bạch Đào gánh tội thay, chuyện này đương nhiên qua đi càng nhanh càng tốt, Thường Trí lại lên cơn gì vậy chứ.

Trong không gian không lớn lắm lúc này đã chen chúc không ít người. Khương Tuế phát hiện trong đội có thêm ba người, Bạch Đào vội vàng giải thích: "Là người sống sót chúng tôi tìm được! Bọn họ đều có dị năng nên mới sống được đến giờ, hai sinh viên và một luật sư, dị năng khá lợi hại, bây giờ họ muốn cùng chúng ta về căn cứ."

Khương Tuế vốn không có hứng thú với người không liên quan, chỉ "ừ" một tiếng. Lúc này, một trong hai sinh viên đi tới nói: "Chào cậu, cậu là Khương Tuế phải không? Tôi luôn nghe bọn họ nhắc tới cậu."

Cậu con trai này trông trạc tuổi Khương Tuế, có gương mặt búp bê, làn da rất trắng. Khác với vẻ tái nhợt của Khương Tuế, đó là một làn da trắng hồng khỏe mạnh, trông rất xinh xắn đáng yêu. Hắn chủ động chìa tay về phía Khương Tuế: "Chào cậu, tôi tên là Trình Tiểu Ương, cậu có thể gọi tôi là Tiểu Ương."

Khương Tuế lạnh lùng liếc hắn một cái rồi đứng dậy đi tới bên cửa sổ. Thường Trí lập tức đi theo, vặn nắp chai nước cho y, lúc này y mới nhận lấy chai nước khoáng rồi uống.

Trình Tiểu Ương hơi lúng túng: "Chị Bạch Đào… có phải cậu ấy không thích tôi không?"

"Không có đâu." Bạch Đào nói: "Chẳng qua là hôm nay anh ấy đã chịu một phen hoảng sợ, xác sống dán sát mặt anh ấy, nhất thời chưa hoàn hồn lại được."

Trình Tiểu Ương nhìn mặt mày Cố Yên cau có, ném một viên kẹo dẻo cho Khương Tuế, mím môi cười nói: "Cậu ấy thật sự là người các cô mới tìm được hôm qua sao? Cảm giác mọi người đều đối xử rất tốt với cậu ấy."

"Vì anh ấy khiến người ta yêu mến mà." Bạch Đào buồn rầu nói: "Đáng tiếc anh ấy không thích con gái, haiz, tôi hật sự muốn đưa tiền trợ cấp của mình cho anh ấy."

Trình Tiểu Ương: "…"

Khương Tuế nhìn viên kẹo dẻo vị nho trên tay, ngẩn người. Cố Yên nói: "Tìm được ở trung tâm thương mại hôm nay, trong túi của một xác sống trẻ em."

"Ngay cả đồ của trẻ con anh cũng cướp à?"

Cố Yên nói: "Đã biến thành xác sống rồi còn phải chú trọng kính lão yêu trẻ à? Ăn không? Không ăn thì trả đây."

Khương Tuế bóc giấy gói kẹo, bỏ một viên vào miệng.

Trước kia y vốn rất thích ăn kẹo. Sau ngày tận thế, đồ ăn lót dạ còn thiếu, càng đừng nói đến món ăn vặt thế này, nói là hàng xa xỉ cũng không ngoa. Tuy Thường Trí chưa bao giờ để y bị đói, nhưng không phải lần nào ra ngoài tìm đồ ăn cũng tìm được kẹo, đã một thời gian rồi y không được ăn.

Viên kẹo này hơi dính răng, Khương Tuế nhíu mày, l**m l**m răng rồi lại tiếp tục nhai. Cố Yên khoanh tay dựa vào bức tường xi măng, nói: "Tôi xin lỗi cậu."

"Cái gì?" Khương Tuế còn tưởng mình nghe lầm, kinh ngạc quay sang nhìn Cố Yên.

Cố Đội có lẽ là lần đầu tiên chính thức xin lỗi người khác như vậy, hắn cúi đầu sờ sờ chóp mũi, nói: "Tôi hỏi Đào Nhi rồi, cô ấy nói lúc trước ở trên bệ cửa sổ cũng là cậu nhắc cô ấy có xác sống tới. Lúc đó xác sống ở gần như vậy, cậu ra tay giúp rất có thể sẽ bị cắn, nhưng cậu vẫn cứu cô ấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!