Chương 42: Ác mộng (Ngoại Truyện)

Gió biển mang theo vị mặn tanh đặc trưng, phất phơ lướt qua boong tàu. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ mặt biển mênh mông, phản chiếu lên mây trời tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ, đẹp đến mức không thể nào tả được.

Allison chậm rãi bước lên boong, đôi mắt khẽ nheo lại trước gió, nói:

"Nghe nói mấy năm nay anh vẫn luôn tìm thi thể của tiến sĩ, đến giờ vẫn chưa có kết quả sao?"

Trần Kiến Khanh tựa người lên lan can tàu, trong tay cầm một ly Sea Breeze. Hắn cúi đầu nhấp một ngụm, vị rượu chua dịu và cay nồng nổ tung nơi đầu lưỡi, song nét mặt hắn vẫn bình thản như chẳng có gì xảy ra.

Allison:

"Nếu ngài ấy đã muốn ở lại trong biển, thì để ngài ấy được như nguyện chẳng phải tốt hơn sao?"

Trần Kiến Khanh vô cảm nhìn cô:

"Chuyện này… hẳn vẫn chưa tới lượt cô dạy tôi làm thế nào, Allison."

Allison nhún vai:

"Tôi chỉ cảm thấy việc anh đang làm, e rằng tiến sĩ cũng sẽ không vui đâu."

"Tôi không tin người đã chết thì làm gì còn linh hồn." — Trần Kiến Khanh thản nhiên đáp.

"Em ấy sẽ không bao giờ còn vui được nữa."

Allison im lặng trong chốc lát rồi hỏi:

"Vậy tại sao anh vẫn cố chấp phải tìm bằng được hài cốt của y?"

Trần Kiến Khanh không trả lời.

Allison cười lạnh:

"Là vì tâm tư của anh thôi. Anh không muốn ngài ấy mãi ở lại dưới biển, cùng con cá đó ở bên nhau. Tôi thật không ngờ Trần tiên sinh từ khi nào lại giỏi tự lừa mình dối người đến thế. Nếu nói có ai khiến tiến sĩ thật lòng rung động… thì e rằng chỉ có Ares thôi. Anh vĩnh viễn không thể so được với nó, biết vì sao không?"

"Tiến sĩ ghét nhất là những kẻ mang bí mật, giấu lòng dạ khó lường. Dù là anh hay Ansel, khi tiếp cận ngài ấy đều có mục đích riêng, bảo vệ ngài ấy cũng là vì mục đích riêng. Chỉ có Ares là khác, nó đến với ngài ấy chỉ vì yêu tiến sĩ mà thôi."

Ngón tay Trần Kiến Khanh siết chặt ly rượu.

"Rắc" — ly thủy tinh vỡ vụn trong tay, rượu cocktail chảy tràn qua ngón, thấm đẫm cả bàn tay. Hắn chẳng buồn nhìn, chỉ nhìn chằm chằm Allison:

"Cô cũng chẳng khá hơn đâu. Nếu hôm đó tiến sĩ và Ares không kịp khống chế Cafu, liệu cô có phản bội không? Không đâu. Cô sẽ chỉ đứng nhìn em ấy đau khổ mà thôi."

Allison khẽ mím môi, nở một nụ cười gượng gạo:

"Tôi chưa từng nghĩ mình là ngoại lệ. Tôi… xin lỗi ngài ấy, tôi biết."

Lời nói không hợp nhau, chẳng ai muốn nói thêm lời nào. Allison không nói gì thêm với Trần Kiến Khanh, cô quay người rời đi, bước xuống tầng dưới của du thuyền.

Đi ngang qua Ansel, cô mỉm cười khách sáo.

"Nghe nói anh sắp đính hôn?"

Ansel:

"Ai nói với cô mấy chuyện nhỏ nhặt đó?"

"Tôi cứ tưởng anh sẽ không từ chối. Dù sao nếu chấp nhận hôn nhân chính trị này, vị trí của anh sẽ không ai có thể lay động được."

Allison nhướng mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!