"Vì sao lại phải làm như vậy?"
Allison không biết từ lúc nào đã gượng dậy. Cả người cô ướt sũng, mái tóc bết lại, gương mặt lấm lem máu, trông chẳng khác nào một nữ quỷ. Cô đứng trên cao nhìn xuống Khương Tuế.
"Tiến sĩ, ngài vẫn luôn là kẻ mang tư tưởng ích kỷ. Tôi cho rằng, lựa chọn tốt nhất của ngài lẽ ra phải là cùng quản lý rời đi ngay từ đầu."
"Cô nói không sai," Khương Tuế ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên những tấm ván gỗ trên đỉnh đầu. "Quả thật, cùng ông ta rời đi mới là lựa chọn khôn ngoan nhất của tôi. Còn chuyện sinh tử của tộc nhân ngư, nỗi hận máu của cha mẹ tôi, hay sinh mạng của những người nơi đây… thật ra, tôi đều không quá bận tâm."
Allison khó hiểu, hỏi: "Vậy vì sao ngài vẫn còn muốn…"
"Tôi cũng không biết." Khương Tuế đưa tay lau nước trên mặt. Hơi thở y trở nên nặng nề, lồng ngực bỏng rát, phổi đau nhói, tiếng ù trong tai dội lên ngày một dữ dội, đến mức tầm mắt cũng dần mờ đi. "Nhưng tôi cứ cảm thấy… mình nên làm như vậy."
"Cô chẳng phải nói tôi là kẻ ích kỷ sao? Đã là kẻ ích kỷ, thì dĩ nhiên tôi sẽ làm điều khiến bản thân vui nhất."
Y vịn mép cống, cố gắng đứng dậy:
"Nếu cô chưa định giết tôi ngay bây giờ, thì giúp tôi kéo Cafu ra ngoài đi. Tôi chẳng còn chút sức lực nào nữa."
Allison mím chặt môi. Rồi giống như đã quay về bảy năm trước, cô lại nghe theo mệnh lệnh của vị tiến sĩ này, lặng lẽ bước xuống.
Nhưng ngay sau đó, cô bất ngờ rút dao găm, đâm thẳng vào người Cafu.
Khương Tuế không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ thở hổn hển nói:
"Đừng giết ông ta… nếu chết rồi, bom sẽ nổ ngay."
Allison nghiến răng, mũi dao đâm sâu vào vai Cafu. Nhát đâm ấy tuy không trí mạng, nhưng xuyên qua xương thịt, tàn nhẫn vô cùng. Dù đang mê man, Cafu vẫn rên khẽ, máu tươi phụt ra bắn lên mặt Allison. Đôi mắt cô đỏ bừng, những ngón tay run rẩy lau vệt máu trên má, rồi bật khóc nức nở:
"Tiến sĩ… tôi thật sự… thật sự rất muốn giết ông ta!"
Khương Tuế không rõ cô có đang khóc thật hay không, mắt y đã chẳng còn nhìn rõ nữa. Y chỉ khẽ nói:
"Tôi chỉ bảo cô đừng giết ông ta, chứ không bảo cô phải tha."
Allison hít sâu, gương mặt méo mó vì phẫn hận. Nàng cầm dao, liên tiếp rạch lên người Cafu mười mấy vết thương. Nhát nào cũng tránh điểm chí mạng, nhưng từng đường dao đều tàn độc đến rợn người. Cafu trong cơn đau bị đánh thức, rồi lại ngất đi, tỉnh rồi lại mê, không thể thốt nổi một lời trọn vẹn.
Máu loang ra, nhuộm đỏ làn nước quanh họ. Dòng nước vốn đã đục ngầu, nay lại chuyển thành sắc đỏ hôi tanh, trông vừa quái dị vừa ghê rợn đến cực điểm.
"Còn thiếu hai nhát nữa." — Khương Tuế bỗng cất giọng.
Allison sững người, rồi lập tức hiểu y đang nói gì, hai mươi vết thương Cafu từng giáng lên Ares. Cô giơ dao, đâm thêm hai nhát nữa.
Cafu chỉ là con người bình thường, không có khả năng hồi phục như nhân ngư. Cơ thể ông ta lúc này be bét máu, thậm chí còn thê thảm hơn Ares khi xưa. Nếu không được cứu chữa kịp thời, chắc chắn sẽ mất máu mà chết.
Con dao rơi xuống nước. Allison che mặt, bật khóc nức nở. Trong khoảnh khắc đó, cô và Cafu thật ra lại rất giống nhau, rõ ràng là kẻ hành hạ người khác, nhưng trong lòng lại ngập tràn tủi hờn.
"Tiến sĩ…" cô nghẹn ngào hét lên:
"Vì sao những kẻ như ông ta lại có thể sống an nhàn, mặc áo gấm ăn ngon, đứng trên đầu người khác?! Còn người tốt thì lại luôn chết yểu?! Mẹ tôi chẳng biết gì, chỉ vì yêu mà gả cho ông ta, từng là đại tiểu thư khuê các đoan trang, thế mà trước khi chết thân thể tiều tụy đến chẳng còn ra hình người! Bà không muốn tôi vì bà mà báo thù, nhưng bà là mẹ tôi, là người duy nhất trên đời từng yêu tôi!
Tôi làm sao có thể không vì bà mà báo thù được?!"
Khương Tuế dĩ nhiên không an ủi ai. Y chỉ nói bằng giọng nhàn nhạt:
"Mẹ cô không muốn cô báo thù, chỉ vì sợ cô rồi cũng sẽ có cùng kết cục như bà ấy mà thôi."
"Có lẽ… tôi quả thực đã kế thừa sự đê tiện từ trong xương tủy của Cafu Garcia." Allison thì thầm. "Nhiều năm qua… tôi rốt cuộc là đang ẩn nhẫn chờ đợi, hay chỉ đơn giản là tham sống sợ chết? Giờ tôi chẳng còn phân biệt nổi nữa."
"Không phải chuyện gì cũng cần phải phân biệt rõ ràng như thế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!