Hai đôi mắt đều đổ dồn về phía Ares.
Ares: "……"
Vài giây sau, Ares nói: "not understand." (nghe không hiểu)
Trần Kiến Khanh nghe không hiểu thứ ngôn ngữ quái gở đó, nhưng đại khái đoán được ý tứ. Hắn lau vết máu nơi khóe môi, nói: "Ares, đã đến nước này rồi, ngươi còn không chịu nói hết những chuyện ngươi biết cho tiến sĩ sao?"
Ares bắt đầu vò đầu bứt tai. Khương Tuế bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, y nhíu nhíu mày: "Tên ngu xuẩn này sẽ không nói tiếng người."
Nếu phải lựa chọn giữa việc dùng ngôn ngữ nhân loại để kể chuyện và việc chịu một nhát dao, Ares sẽ không chút do dự chọn vế sau. Với vốn từ ngữ cằn cỗi như nó, căn bản không thể nào giảng giải rõ ràng được.
Khương Tuế mặt không chút cảm xúc, ngón tay lại ngo ngoe rục rịch, muốn trực tiếp mổ đầu Ares ra xem thử bộ não của nó rốt cuộc nhỏ đến mức nào.
Ares bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, nói: "i will be back soon." (ta sẽ quay lại ngay)
Nó xoay người định nhảy vào trong nước, nhưng lại quay đầu nhìn chằm chằm Trần Kiến Khanh một cái, tựa hồ đang cân nhắc xem hắn có khả năng cướp đi bạn đời của nó hay không. Cuối cùng, nó đi đến kết luận rằng hắn đại khái chỉ là một tên phế vật, bèn cười khẩy một tiếng rồi lặn xuống nước.
Trần Kiến Khanh: "……"
Khương Tuế lục lọi trên chiếc vỏ xò, tìm ra một bộ quần áo còn có thể mặc được, đưa cho Trần Kiến Khanh, nói: "Nếu đã tỉnh rồi, thì đi thay quần áo đi. Vết thương trên người cậu tạm thời đã cầm máu, nếu không vận động mạnh thì có thể kiên trì đến khi đội cứu viện đuổi tới."
"Chỉ sợ Cafu sẽ không cho chúng ta thời gian này." Trần Kiến Khanh cười khổ một cách bất đắc dĩ. Hắn nhìn vào miệng vết thương của mình, quả thật đã không còn chảy máu, nhưng việc thiếu đi ngón trỏ, tay phải trông thật sự không đẹp mắt. Hắn khẽ cuộn ngón tay lại, không muốn để tiến sĩ nhìn thấy, rồi hỏi: "Ngài đã xử lý vết thương cho tôi sao?"
Khương Tuế: "Cậu cảm thấy nơi này giống như có hộp y tế sao?" Y hờ hững nói: "Nước bọt của nhân ngư có thể thúc đẩy tế bào tái sinh, vết thương sẽ khép lại rất nhanh. Lúc chúng ta trốn về đây, Ares..."
Mặt Trần Kiến Khanh tái mét.
Ares?!
Ares đã l**m vết thương cho hắn?!
Hắn thà chết trong tay Cafu còn hơn. Thật sự, chuyện này quá ghê tởm, quả thực là chuyện ghê tởm nhất hắn từng gặp trong đời. Chỉ cần nghĩ đến hình ảnh đó thôi, dạ dày hắn đã cuộn trào, muốn nôn mửa.
Khương Tuế thong thả nói tiếp: "... Ares đã bảo con nhân ngư cứu cậu giúp cậu xử lý rồi."
"……" Cả người Trần Kiến Khanh thả lỏng, tựa lưng vào chiếc vỏ sò, trên trán hắn thậm chí còn chảy ra mồ hôi lạnh.
Mặc dù bị nhân ngư khác l**m cũng có chút khó chấp nhận, nhưng dù sao vẫn hơn Ares... Thôi, dừng lại, không thể tiếp tục có cái ý nghĩ đáng sợ này nữa.
Trần Kiến Khanh thay quần áo, Khương Tuế liền ngồi bên cạnh chống cằm nhìn hắn. Hắn không khỏi có chút căng thẳng, cơ bắp đều căng cứng. May mắn là nước bọt nhân ngư có tác dụng kỳ diệu, vết thương đã đóng vảy hết cả rồi, nếu không chắc chắn sẽ lại bung ra chảy máu.
"Trần Kiến Khanh." Khương Tuế nói: "Ngón trỏ của cậu bị chặt đứt, trông hơi xấu."
"…… Xin lỗi." Trần Kiến Khanh mím môi, hàng mi dài rũ xuống, tạo thành một bóng râm trước mắt, "Về sau tôi sẽ chú ý không để ngài nhìn thấy."
Khương Tuế khẽ nghiêng đầu: "Tôi cảm thấy các cậu đều rất kỳ quái."
"Ares vì cứu tôi mà bị chặt đứt cái đuôi, còn bị tôi ném ở lại chỗ động đất dưới đáy biển, thế mà nó lại chẳng hề hận tôi chút nào. Khi các nhân ngư khác phẫn nộ muốn báo thù, nó còn đến cứu tôi. Cậu vì cứu tôi mà bị chặt đứt ngón tay, nhưng cậu cũng không hận tôi, còn lo lắng sợ tôi bị dọa."
Trần Kiến Khanh cười cười, nói: "Nếu so sánh như vậy, tôi thế mà còn được xem là tương đối may mắn. Ngài đã từ bỏ cơ hội rời đi để quay lại cứu tôi, tuy rằng rất tùy hứng, nhưng tôi thật sự rất vui."
Giọng Khương Tuế nhạt nhẽo, y nói: "Đừng có tự mình đa tình. Không phải vì cứu cậu, tôi chỉ là muốn biết cái bí mật mà các người đang giấu tôi rốt cuộc là gì."
Trần Kiến Khanh cũng không phản bác. Lúc ấy ánh sáng tối tăm như vậy, nhưng hắn vẫn thấy nước mắt nơi khóe mắt tiến sĩ, là nước mắt rơi vì hắn.
Nhưng điểm này, vẫn là không cần nói cho tiến sĩ, y sẽ tức giận.
Tiếng nước vỡ tan vang lên, là Ares đã trở lại. Thế mà trong tay nó lại xách theo một chiếc rương kim loại, kích cỡ gần bằng hộp trang điểm, vừa nhìn đã biết là đồ vật thuộc về con người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!